Dưới bóng anh đào, ta tìm thấy một bình minh khác

Thứ năm - 09/04/2026 01:17  24
z7705900317538 141a63f9d3e4978d5664892c92489344Khi tuổi trẻ nhận ra mình nhỏ bé

Nhận được tấm hình hoa anh đào bạn gửi từ Nhật Bản vào một buổi chiều muộn, tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống giữa nhịp sống hối hả. Những cánh hoa mỏng manh, mang sắc hồng nhạt tinh khôi, nở rộ dưới bầu trời xuân xứ người, không chỉ là một cảnh đẹp thiên nhiên mà còn là một biểu tượng đầy ám ảnh về tuổi trẻ của chúng ta. Hoa anh đào vốn dĩ không rực rỡ theo kiểu phô trương, nó mang một vẻ đẹp ban sơ, thuần khiết nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt đến kỳ lạ.

Ngày bé, ai trong chúng ta cũng từng ước mình lớn thật nhanh để thoát khỏi vòng tay bao bọc của cha mẹ, để được bay đến những phương trời xa lạ, được làm những gì mình thích và khẳng định cái tôi cá nhân. Nhưng rồi, khi thực sự chạm ngưỡng tuổi người lớn, đứng giữa một Tokyo lộng lẫy hay bất kỳ một thành phố lớn nào trên thế giới, ta chợt thấy mình nhỏ bé vô cùng. Ta như bị chìm xuống và cuốn đi trong guồng quay nghiệt ngã của thực tế. Ta bận rộn với những suy nghĩ lưng chừng, những nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, và đôi khi là sự hoang mang về chính sự hiện hữu của mình. Hoa anh đào nở rộ rồi nhẹ nhàng rụng xuống khi đang ở độ xuân thì đẹp nhất, nhắc nhở ta một chân lý: Cuộc đời thì dài nhưng cuộc sống lại có hạn. Tuổi trẻ của chúng ta cũng mỏng manh như thế, nếu không sống trọn vẹn, nó sẽ lướt qua như một cơn gió thoảng.

Để cuộc đời là một kiệt tác tình yêu

Nhiều người trẻ phương xa thường nhìn cuộc đời như một bài toán kinh tế: đi làm bao nhiêu tiếng, gửi về nhà bao nhiêu tiền, bao giờ thì đủ vốn để về quê? Nếu cuộc đời chỉ là một bài toán, thì khi gặp “sai số” chẳng hạn như mất việc, đau ốm, hay thất bại trong tình cảm, ta sẽ cảm thấy mình là kẻ bỏ đi, một bài toán sai đáp số. Tuy nhiên, nếu biết quan chiêm sự biến chuyển nơi cuộc đời, ta sẽ có một góc nhìn khác: Cuộc đời không phải là một bài toán khô khan, mà là một câu chuyện tình được viết bởi bàn tay của Thiên Chúa.

Giữa đất khách quê người, người trẻ Việt mang trong mình một sức sống đức tin âm thầm nhưng bền bỉ. Đức tin ấy không nằm ở những kinh văn khô khan, mà ở việc họ nhận ra mình là một nhân vật trong câu chuyện của Thiên Chúa. Một bài toán sai là bỏ đi, nhưng một câu chuyện dù có những chương buồn, những khúc quanh lệch lạc, vẫn có thể trở thành một kiệt tác nếu người viết biết chuyển hóa nó. Sức sống của người trẻ phương xa chính là ở chỗ họ dám chấp nhận những “vết xước” của cuộc đời, coi đó là những chi tiết làm nên giá trị của bản thân. Họ không còn nhìn những vấp ngã như một sự chấm hết, mà là một khởi đầu mới để làm mới lại cuộc đời.

Sự tái sinh từ bóng tối cô đơn

Có những đêm nơi gác trọ nhỏ ở xứ đào anh này, người trẻ phải đối mặt với sự cô đơn đến cùng cực. Tiếng thở dài hòa vào hơi lạnh của mùa đông, và đôi khi nước mắt rơi vì nỗi nhớ nhà da diết. Đó chính là những giây phút “thập giá” của tuổi trẻ. Nhưng chính trong sự tận cùng của nỗi buồn, niềm vui Phục Sinh lại bắt đầu nhen nhóm. Phục Sinh không phải là điều gì đó xa vời, nó là thái độ sống “trỗi dậy” mỗi ngày. Hoa anh đào muốn nở rộ mùa xuân thì phải trải qua mùa đông giá rét, phải trút bỏ những chiếc lá cũ để nhựa sống tích tụ trong huyết quản.

 Niềm vui Phục Sinh mời gọi người trẻ biết từ bỏ chính mình, từ bỏ những cái tôi ích kỷ, những mặc cảm tự ti để vươn mình đón ánh sáng. Mỗi buổi sáng thức dậy, khi bạn chọn mỉm cười và tiếp tục dấn thân vào công việc, dù đôi vai còn mỏi mệt, đó chính là lúc bạn đang phục sinh chính mình. Sức sống đức tin mãnh liệt của người Việt phương xa chính là khả năng biến những giọt nước mắt thành hạt mầm hy vọng, biến sự cô đơn thành không gian để gặp gỡ chính mình và gặp gỡ Đấng Yêu Thương.

Thinh lặng để  bóng mát cho cuộc đời

Giữa một xã hội công nghiệp vội vã, vội vã, người trẻ cần những khoảng lặng để tâm hồn không bị khô héo. Sự thinh lặng không phải là sự im lặng chết chóc, mà là sự tỉnh thức để chạm đến bản ngã thực sự. Khi ta thinh lặng, ta mới nghe được tiếng lòng mình, mới thấy được vẻ đẹp của một cánh hoa anh đào đang rơi, mới cảm nhận được giá trị của những giá trị cao siêu ẩn sâu nơi cuộc sống này mà chỉ có thinh lặng ta mới nhận ra.

Sức sống đức tin của người trẻ giống như bóng mát của cây hoa anh đào. Nó không chỉ làm đẹp cho bản thân họ mà còn tỏa bóng mát cho những người xung quanh. Đó là sự tử tế giữa những người xa lạ, là sự trung thực trong công việc, là lòng biết ơn đối với gia đình ở quê nhà. Người trẻ nơi phương xa, dù làm bất cứ công việc gì, khi họ giữ được chút lòng son, một tấm lòng quảng đại, không toan tính, ấy chính là lúc họ đang trở thành chứng nhân sống động nhất cho tình yêu. Họ không cần phải nói quá nhiều về đức tin, chính cách họ sống và vượt qua nghịch cảnh đã là một bài giảng hùng hồn nhất.

Rực rỡ và Vĩnh cửu

Mọi thứ trên trần gian này, từ sắc hồng của hoa anh đào đến những thành tựu rực rỡ của tuổi trẻ, rồi cũng sẽ qua đi như một làn gió. Vật chất là hữu hạn, danh vọng là phù vân. Nhưng có một thứ sẽ ở lại luôn mãi, đó là tình thương. Đức tin đã nhắc chúng ta rằng: Ta sinh ra không phải để làm hài lòng tất cả mọi người, ta sinh ra là để làm hài lòng duy nhất là Thiên Chúa mà thôi.

Hãy sống như những cánh hoa anh đào: đơn sơ, chân thành nhưng rực rỡ hết mình. Đừng sợ những cơn gió của cuộc đời làm bạn rụng xuống, vì khi rụng xuống đất mẹ, bạn lại bắt đầu một hành trình mới của sự sống. Sức sống đức tin của tuổi trẻ phương xa chính là bản hùng ca của sự hy vọng, là minh chứng rằng dù ở bất cứ đâu, chỉ cần có tình yêu và niềm tin, cuộc sống sẽ luôn nở hoa. Hãy cứ yêu thương, vì đó là điều duy nhất không bao giờ sai. Hãy cứ tỏa bóng mát, vì bạn là một phần không thể thiếu của vẻ đẹp Nước Trời ngay giữa lòng nhân thế này.

Tác giả: Đức Hữu

Copyright © 2022 thuộc về Tòa Giám Mục Bùi Chu
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Bùi Chu
Địa chỉ: Xuân Ngọc - Xuân Trường - Nam Định

Email: bttbuichu@gmail.com

Chúng tôi trên mạng xã hội

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây