Nhật ký: Tâm sự của một tấm áo
Thứ năm - 16/04/2026 03:23
578
Nhật ký ngày 15 tháng 04 năm 2019
Thời gian quả thực không biết đợi chờ. Cứ lẳng lặng, đều đặn và có phần vô cảm. Có những ký ức được lưu giữ qua thời gian, nhưng cũng có những kỷ niệm phai tàn theo năm tháng. Gần 8 năm trôi qua, tôi vẫn ở đây, dẫu màu áo đã phai, đường chỉ đã sờn, “răng cúc” đã lung lay. Nhưng với tôi, ký ức của ngày hồng phúc đặc biệt ấy như chẳng thể phai mờ…
Ngoài kia, tiếng chim líu lo, ríu rít gọi bình minh. Những tia nắng cuối xuân khẽ nghiêng mình, lách qua từng kẽ lá, nhẹ hôn lên những giọt sương long lanh nơi đầu lá. Tất cả hòa quyện trong một bức tranh sống động, tạo nên bản nhạc du dương, nhịp bước cùng anh em chủng sinh K9 trong Thánh Lễ Trao Tu phục. Sau một thời gian chuẩn bị, chờ đợi, hôm nay, chúng tôi đã được thánh hiến và khoác lên những anh em “được coi là xứng đáng”. Chúng tôi – “Những tấm áo dòng”. Tên tiếng “tây” của chúng tôi là Cassock hoặc Soutane, cùng người bạn song hành mang tên Surplice.
Thời gian nhẹ nhàng trôi! Vậy là đã hơn một tháng tôi được sống nơi ngôi nhà Đại Chủng viện. Một khoảng thời gian không quá dài, nhưng đủ để tôi từng bước khám phá ra nhiều điều, mà trước đây còn mơ hồ. Đặc biệt, đây là khoảng thời gian tuyệt vời giúp tôi hoà nhịp và thấu hiểu người anh em mà tôi sẽ thuộc về.
Cũng là một tấm áo, nhưng tôi thấy mình thật kì lạ, đơn điệu và lạc lõng. Tôi tự hỏi thời buổi 4.0 rồi, sao còn được thiết kế và gia công thế này? Thân dài ngoẵng, lại đượm một màu đen. Thêm vào đó, phủ dọc thân tôi, một hàng cúc được sắp xếp không giống ai. Nhìn vào những người bạn khác loại tung tăng vui vẻ lướt qua, tôi thấy thật ngưỡng mộ vì sự lỗng lẫy và thời trang của họ. Một cảm giác “tự ti không hề nhẹ” đã choán lấy tâm hồn tôi. Những tiếng thở dài…
Nhưng khi được “ring” – cách nói vui của chúng tôi – về Chủng viện, được nghe và hiểu lịch sử cao quý của mình, tôi ngỡ ngàng. Lúc đó, tôi thốt lên: “Deo Gratias! Thì ra là vậy. Thật vi diệu”. Giờ đây, tôi còn thấy hãnh diện và tự tin về chính mình. Tôi là chiếc áo dòng, sẽ được làm phép và thuộc về người xứng đáng, chứ không hề tầm thường như tôi từng nghĩ. Tất cả mọi chi tiết nơi tôi đều có ý nghĩa, không trần tục, nhưng rất thánh thiêng. Màu đen mà tôi từng mặc cảm bởi sự chết chóc hay những thứ tiêu cực, thực ra lại ẩn chứa những mầu nhiệm. Màu đen của tấm áo dòng đúng là màu đen của sự chết, nhưng không hề tiêu cực chút nào. Đó là màu hy sinh, bỏ mình, để chết cho thế gian, chết cho con người cũ, chết cho cái tôi, chết cho ý riêng, để cùng người anh em mà tôi thuộc về dấn thân phục vụ Chúa và tha nhân. Lý tưởng của người dâng mình cho Chúa là thế!
Về số cúc mà tôi mang trên mình, cả số lượng lẫn cách sắp xếp xem ra có vẻ kì quặc, nhưng không hề ngẫu nhiên. Tất cả đều có ý nghĩa gắn với Đấng mà chúng tôi muốn nên đồng hình đồng dạng. “Con số ba mươi ba” cúc dọc thân áo là số năm cuộc đời nơi dương thế của Ngài. Qua đó, khi mặc lấy tôi, người anh em mà tôi thuộc về, mặc lấy chính Đấng mà chúng tôi đã chọn làm lý tưởng suốt cuộc đời. Hai cánh tay của tôi được đính thêm 5 chiếc cúc, 3 bên trái và 2 bên phải, biểu tượng cho 5 dấu đanh nơi chân tay và cạnh sườn của Đức Kitô. Nhờ đó, chúng tôi ý thức chúng tôi không chỉ thuộc về Ngài, nhưng còn được mời gọi rập khuôn đời mình theo khuôn mẫu Thánh Giá Chúa, hầu mang ơn cứu độ cho con người mọi nơi mọi thời…
Tôi vẫn còn nhớ ngày mà những anh em trong lớp Tu Đức đến thử và đón chúng tôi về Chủng viện. Những anh em tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, trên khuôn mặt thấp thoáng sự năng động, xen lẫn chút mệt mỏi do hồi hộp. Sau những lần mặc thử “chớp nhoáng”, phần vì chưa quen, phần vì ngại ngùng, tôi đã thở phào nhẹ nhõm vì chúng tôi khá vừa và đẹp đôi. Chịu khó nhìn thì cũng không đến nỗi nào. Tôi thầm ước mỗi ngày chúng tôi sẽ hiểu nhau hơn, hợp nhau hơn, nhất là gắn bó với nhau suốt đời như bao bậc tiền bối.
Nơi ngôi nhà Chủng viện thân thương, kể từ ngày được chủ nhân đưa về, chúng tôi cùng sống chung một nhà, khép đôi mi cùng một phòng, đôi khi mơ cùng một giấc, thức giấc chung một giờ. Nhờ đó, tôi dần quen với nhịp sống nơi đây, hiểu hơn, thương hơn người anh em mà tôi được trao tặng. Người ta thường nói “đợi chờ là hạnh phúc”. Trong một phương diện nào đó, hạnh phúc sẽ thật ngọt ngào và ý vị, khi không đến cách vội vàng, để rồi “dễ đến, dễ đi”. Nhưng đơm hoa kết trái sau khi trải qua những nhịp đập của hy vọng, được đan quyện giữa háo hức với cả lo lắng, thậm chí những giọt nước mắt. Tôi cũng đang cùng người anh em của tôi tận hưởng những cảm xúc vui sướng vỡ òa, dâng trào đó.
Tuy nhiên, để có được ngày hôm nay, người anh em của tôi cùng những anh em trong lớp, đã phải trải qua một thời gian dài chuẩn bị và thanh luyện, với những cung bậc cảm xúc khác nhau. Gần một năm Tu Đức, một thời gian dài nhưng cần thiết, để anh em chúng tôi có sự chuẩn bị kỹ càng. Đặc biệt tháng Tu Đức và tuần Linh thao, dưới sự hướng dẫn và cầu nguyện của Đức Cha, quý Cha giáo đã giúp chủ nhân của tôi thanh luyện động lực ơn gọi, quyết tâm dấn thân, đáp trả và đón nhận tôi như một dấu chỉ.
Cũng chính nơi đây, tôi đã lặng lẽ tìm hiểu và lắng nghe những tâm sự của những anh em mà chúng tôi thuộc về. Những chàng trai đang độ tuổi xuân, đầy sức sống, hoài bão, nhưng đã hy sinh, đánh đổi sự tự do, được bay nhảy hay theo đuổi sự nghiệp, để can đảm đáp lại tiếng Chúa, để được đào luyện, rèn giũa nên linh mục của Chúa. Nhất là chấp nhận mặc lấy tôi – một vinh dự, nhưng đôi khi cũng là gánh nặng và trách nhiệm, vì những người anh em của tôi luôn khiêm tốn nhìn nhận sự bất toàn và bất xứng của mình trước mặt Chúa. Ngày qua, tháng lại, tôi còn được lắng nghe những tâm sự, chứng kiến những niềm vui, sự hạnh phúc của đời tu mà anh em đang theo đuổi. Cũng như được đồng cảm với cả những băn khoăn và dằn vặt, mà có lẽ bất cứ ai khi bước theo Chúa cũng trải qua. Để rồi, sau tất cả, tôi thêm thấu hiểu và cảm phục người anh em của tôi hơn.
Niềm vui, hy vọng, sự háo hức được làm đầy lên mỗi ngày. Vẫn còn đó trong tôi ký ức tuyệt vời của đêm trước ngày lãnh nhận Tu phục. Tôi được hoà chung nhịp đập với con tim, khối óc và cả tâm hồn người anh em. Sau một ngày chuẩn bị, nào là dọn dẹp, rồi tập nghi thức khá mệt mỏi, nhưng trên gương mặt không giấu nổi sự xúc động, niềm háo hức. Để rồi, khi màn đêm buông xuống, cảm giác khó ngủ xen tiếng thở phập phùng, hay những tiếng trở mình. Tất cả diễn tả thao thức, chờ mong giây phút thiêng liêng. Đó âu cũng là lẽ thường.
Và điều gì đến cũng đã đến. Cuối cùng, giây phút linh thiêng được mong chờ nhất cũng diễn ra. Thánh lễ được cử hành long trọng, nghi thức được diễn ra sốt sắng, trang nghiêm. Chúng tôi được làm phép, và chính tay Đức Cha trao đến từng anh em mà từ nay chúng tôi nên một. Thật khó để diễn tả niềm vui sướng tự hào đó. Giờ đây chúng tôi đã thuộc trọn về Đức Kitô và sẽ cùng nhau tiếp bước trên con đường theo Chúa!
Cuộc sống sẽ vẫn tiếp tục nhịp đập, và đời tu cũng vậy, luôn là một quá trình tiệm tiến. Lễ trao Tu phục là một dấu mốc đáng nhớ, nhưng chỉ là bước đầu cho một quá trình dài dấn thân. Những chặng đường phía trước đầy niềm vui, vinh quang. Nhưng chắc chắn cũng không thiếu những nỗi buồn, chông gai, thậm chí cả thất bại. Cuộc vui nào cũng có lúc kết thúc, những món quà những lời chúc thật ý nghĩa và thêm gia vị cho đời tu. Dẫu biết cuộc đời luôn thay đổi và lòng người có thể đổi thay. Sau 8 năm, đã có người bạn không bao giờ được trao cho người anh em mà lẽ ra cậu ấy thuộc về. Cũng có những người bạn đã phải nói lời chia tay những người anh em mà họ từng thuộc về. Vì đó là một quy luật tất yếu của cuộc đời và đời tu. Nhưng ước mong tôi và người anh em tôi thuộc về, nhờ ơn Chúa, sẽ cùng nhau can đảm và hân hoan tới cuối con đường.