Quy tắc tiến hành biện phân các hiện tượng...

Chủ nhật - 19/05/2024 19:29  9246



QUY TẮC TIẾN HÀNH BIỆN PHÂN
CÁC HIỆN TƯỢNG ĐƯỢC CHO LÀ
CÓ NGUỒN GỐC SIÊU NHIÊN
Được ban hành bởi BỘ Giáo Lý Đức Tin
Ngày 17 tháng 5, năm 2024

Bản dịch của Giuse Vũ Đức Trung, CSsR

Dẫn Nhập
Lắng Nghe Thần Khí Hoạt Động Nơi Dân Chúa
 
Thiên Chúa hiện diện và hoạt động trong lịch sử nhân loại. Chúa Thánh Thần, Đấng xuất phát từ thánh tâm của Chúa Kitô Phục Sinh, hoạt động trong Giáo Hội với sự tự do thiêng liêng và ban cho chúng ta nhiều hồng ân quý báu để giúp đỡ chúng ta trên đường đời và khuyến khích sự tăng trưởng thiêng liêng trong lòng trung tín với Tin Mừng. Hoạt động của Chúa Thánh Thần cũng có thể chạm đến tâm hồn chúng ta qua những biến cố siêu nhiên, chẳng hạn như sự hiện ra hoặc thị kiến của Chúa Kitô hoặc Đức Trinh Nữ Maria, và các hiện tượng khác.

Nhiều lần, những biến cố này đã mang lại vô số hoa trái thiêng liêng, sự tăng trưởng trong đức tin, lòng sùng kính, tình huynh đệ và sự phục vụ. Trong một số trường hợp, chúng đã tạo ra các đền thánh trên khắp thế giới, là trung tâm của lòng đạo đức bình dân của nhiều người ngày nay. Chúa đã gieo trồng biết bao sự sống và vẻ đẹp vượt quá sự hiểu biết và phương thức của con người chúng ta! Vì lý do này, Quy tắc Tiến hành Biện Phân Các Hiện Tượng Được Cho là có Nguồn gốc Siêu Nhiên mà chúng tôi trình bày ở đây không nhằm mục đích kiểm soát hoặc (ít nhất là) kìm hãm Thần Khí. Trên thực tế, trong những trường hợp tốt nhất liên quan đến các sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên, “Đức Giám Mục Giáo Phận được khuyến khích đánh giá cao giá trị mục vụ của đề xuất thiêng liêng này, và thậm chí thăng tiến việc truyền bá nó” (I, par. 17).

Thánh Gioan Thánh Giá đã nhận ra “sự thấp kém, thiếu sót và không đầy đủ của tất cả các thuật ngữ và từ ngữ được sử dụng trong cuộc sống này để áp dụng với những điều thiêng liêng”.[1] Thật vậy, không ai có thể diễn tả đầy đủ những cách thức khôn dò của Thiên Chúa: “Các thánh tiến sĩ, dù đã nói hoặc sẽ nói bao nhiêu đi nữa, cũng không bao giờ có thể đưa ra lời giải thích đầy đủ về những hình ảnh và so sánh này, vì ý nghĩa phong phú của Chúa Thánh Thần không thể bị bắt giữ bằng lời nói”.[2] Vì “con đường đến với Thiên Chúa ẩn giấu và bí mật đối với các giác quan của linh hồn cũng giống như những bước chân của một người đi trên mặt nước không thể cảm nhận được đối với các giác quan của thân thể”.[3] Thật vậy, “vì Người là nghệ nhân siêu nhiên, nên Người sẽ xây dựng một cách siêu nhiên trong mỗi linh hồn tòa nhà mà Người mong muốn”.[4]

Đồng thời, trong một số sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên, có những vấn đề nghiêm trọng gây bất lợi cho các tín hữu; trong những trường hợp này, Giáo hội phải đáp ứng với sự quan tâm mục vụ hết sức. Đặc biệt, tôi đang nghĩ đến việc sử dụng hiện tượng như vậy để đạt được “lợi nhuận, quyền lực, danh vọng, sự công nhận xã hội hoặc lợi ích cá nhân khác” (II, Art. 15, 4°) — thậm chí có thể mở rộng đến việc thực hiện các hành vi vô đạo đức nghiêm trọng (xem II, Art. 15, 5°) hoặc sử dụng các hiện tượng này “như một phương tiện hoặc cái cớ để kiểm soát người khác hoặc thực hiện các hành vi lạm dụng” (II, Art. 16).
Khi xem xét các sự kiện như vậy, người ta không nên bỏ qua, ví dụ, khả năng có những sai lầm về mặt giáo lý, sự đơn giản hóa quá mức sứ điệp Tin Mừng hoặc sự lan truyền của tâm lý bè phái. Cuối cùng, có khả năng các tín hữu bị lầm lạc bởi một sự kiện được cho là do sáng kiến thiêng liêng nhưng chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của ai đó, mong muốn sự mới lạ, khuynh hướng bịa đặt (huyền thoại) hoặc khuynh hướng nói dối.

Do đó, trong sự biện phân của mình trong lĩnh vực này, Giáo hội cần có các quy trình rõ ràng. Các Quy tắc Về Cách Tiến Hành Biện Phân Các Hiện Tượng Hoặc Mạc Khải Được Giả Định, được sử dụng cho đến nay, đã được Đức Giáo Hoàng Phaolô VI phê duyệt vào năm 1978, hơn bốn thập kỷ trước. Chúng vẫn được giữ kín cho đến khi chính thức được công bố vào năm 2011, ba mươi ba năm sau.

Sự Sửa Đổi Gần Đây

Sau khi Quy tắc năm 1978 được đưa vào thực hiện, người ta thấy rõ rằng các quyết định mất quá nhiều thời gian, đôi khi kéo dài vài thập kỷ. Theo cách này, sự biện phân cần thiết của giáo hội thường đến quá muộn.

Việc sửa đổi Quy tắc năm 1978 bắt đầu vào năm 2019 và liên quan đến nhiều cuộc tham vấn khác nhau được dự kiến bởi Bộ Giáo Lý Đức Tin (Congresso, Consulta, Feria IV và Plenaria). Trong năm năm tiếp theo, một số đề xuất sửa đổi đã được đưa ra, nhưng tất cả đều được coi là không đầy đủ.

Trong Congresso của Bộ vào ngày 16 tháng 11 năm 2023, người ta thừa nhận rằng cần phải sửa đổi toàn diện và triệt để bản dự thảo hiện có. Với điều này, Bộ đã chuẩn bị một bản dự thảo mới và được xem xét lại hoàn toàn, làm rõ vai trò của Đức Giám mục Giáo phận và Bộ.

Bản dự thảo mới đã được xem xét trong Consulta Ristretta vào ngày 4 tháng 3 năm 2024. Nhìn chung, các chuyên gia có ý kiến ​​tích cực về văn bản, mặc dù họ đã đưa ra một số gợi ý cải tiến, sau đó được đưa vào tài liệu.

Văn bản sau đó đã được nghiên cứu trong Feria IV của Bộ vào ngày 17 tháng 4 năm 2024, trong đó các Hồng y và Giám mục thành viên đã phê duyệt. Cuối cùng, vào ngày 4 tháng 5 năm 2024, Quy tắc mới được trình bày lên Đức Thánh Cha, người đã phê duyệt chúng và ra lệnh công bố. Ngài thiết lập rằng các Quy tắc này sẽ có hiệu lực vào ngày 19 tháng 5 năm 2024, Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.

Lý Do Cho Các Quy Tắc Mới

Trong Lời tựa của ấn phẩm năm 2011 về Quy tắc năm 1978, Tổng trưởng lúc bấy giờ, Đức Hồng y William Levada, đã làm rõ rằng Bộ Giáo lý Đức tin có thẩm quyền xem xét các trường hợp bị cáo buộc là “hiện ra, thị kiến và thông điệp được cho là có nguồn gốc siêu nhiên”. Thật vậy, Quy tắc năm 1978 cũng đã thiết lập rằng “Thánh Bộ có quyền phán xét và phê duyệt cách tiến hành của Giám mục Giáo Phận” hoặc “bắt đầu một cuộc kiểm tra mới” (IV, 2).

Trước đây, Tòa Thánh dường như chấp nhận rằng các Giám mục sẽ đưa ra những tuyên bố như, “Les fidèles sont fondés à la croire indubitable et certaine” (Sắc lệnh của Giám mục Grenoble, ngày 19 tháng 9 năm 1851) và “người ta không thể nghi ngờ về sự thật của những giọt nước mắt” (Sắc lệnh của các Giám mục Sicily, ngày 12 tháng 12 năm 1953). Tuy nhiên, những cách diễn đạt này mâu thuẫn với niềm tin của chính Giáo hội rằng các tín hữu không phải chấp nhận tính xác thực của những sự kiện này. Do đó, vài tháng sau trường hợp thứ hai, Văn phòng Thánh đã giải thích rằng họ “chưa đưa ra bất kỳ quyết định nào liên quan đến Madonna delle Lacrime” ([Syracuse, Sicily] ngày 2 tháng 10 năm 1954). Gần đây hơn, liên quan đến Fatima, Bộ Giáo Lý Đức Tin khi đó đã giải thích rằng sự chấp thuận của giáo hội đối với một tiết lộ riêng nhấn mạnh rằng “thông điệp không chứa đựng điều gì trái với đức tin hoặc luân lý” (26 tháng 6 năm 2000).

Bất chấp lập trường rõ ràng này, các thủ tục thực tế do Bộ thực hiện, ngay cả trong thời gian gần đây, vẫn nghiêng về phía Giám mục đưa ra tuyên bố rằng sự kiện đó là “siêu nhiên” hoặc “không siêu nhiên” — đến nỗi một số Giám mục khăng khăng đòi có thể đưa ra một tuyên bố tích cực theo kiểu này. Ngay cả gần đây, một số Giám mục đã muốn đưa ra những tuyên bố như, “Tôi xác nhận sự thật tuyệt đối của sự kiện” và “các tín hữu chắc chắn phải coi những điều này là sự thật…”. Những cách diễn đạt này đã định hướng hiệu quả cho các tín hữu nghĩ rằng họ phải tin vào những hiện tượng này, đôi khi được coi trọng hơn cả chính Tin Mừng.

Khi xử lý các trường hợp như vậy, và đặc biệt là khi chuẩn bị một tuyên bố chính thức, một số Giám mục đã tìm kiếm sự cho phép trước cần thiết từ Thánh Bộ. Sau đó, khi được cấp phép đó, các Giám mục được yêu cầu không đề cập đến Thánh Bộ trong tuyên bố của họ. Ví dụ, đây là trường hợp trong những trường hợp hiếm hoi kết thúc trong những thập kỷ gần đây, trong đó bao gồm các điều khoản như “Sans impliquer notre Congrégation” (Thư gửi Giám mục Gap [Pháp], ngày 3 tháng 8 năm 2007) hoặc “Thánh Bộ sẽ không được tham gia vào một tuyên bố như vậy” (Congresso ngày 11 tháng 5 năm 2001, liên quan đến yêu cầu của Giám mục Gikongoro [Rwanda]). Trong những tình huống này, Giám mục thậm chí không thể đề cập rằng Bộ đã cho phép. Trong khi đó, các Giám mục khác, có Giáo phận cũng bị ảnh hưởng bởi những hiện tượng này, cũng đang tìm kiếm ý kiến ​​có thẩm quyền từ Bộ để đạt được sự rõ ràng hơn.

Cách tiến hành này, đã gây ra sự nhầm lẫn đáng kể, cho thấy Quy tắc năm 1978 không còn đủ để hướng dẫn hành động của các Giám mục và Thánh Bộ. Điều này thậm chí còn trở thành một vấn đề lớn hơn ngày nay vì các hiện tượng hiếm khi nằm trong ranh giới của một thành phố hoặc Giáo phận. Mối quan tâm này đã được ghi nhận trong Phiên họp toàn thể năm 1974 của Bộ Giáo lý Đức tin khi đó, nơi các thành viên thừa nhận rằng một sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên thường “chắc chắn vượt quá giới hạn của một Giáo phận và thậm chí của một Quốc gia và [...] trường hợp tự động đạt đến quy mô có thể biện minh cho sự can thiệp của Thẩm quyền tối cao của Giáo hội.” Trong khi đó, Quy tắc năm 1978 đã nhận ra rằng việc “đạt được với tốc độ yêu cầu các phán quyết đã kết thúc cuộc điều tra về các vấn đề đó (constat de supernaturalitate, non constat de supernaturalitate) đã trở nên khó khăn hơn, nếu không muốn nói là gần như không thể” (Ghi chú sơ bộ).

Việc mong đợi nhận được một tuyên bố về bản chất siêu nhiên của sự kiện dẫn đến rất ít trường hợp từng đạt được quyết định rõ ràng. Trên thực tế, kể từ năm 1950, không quá sáu trường hợp đã được giải quyết chính thức, mặc dù các hiện tượng như vậy thường xuyên gia tăng mà không có hướng dẫn rõ ràng và có sự tham gia của những người từ nhiều Giáo phận. Do đó, người ta có thể cho rằng nhiều trường hợp khác đã được xử lý khác đi hoặc không được xử lý gì cả.

Để ngăn chặn bất kỳ sự chậm trễ nào nữa trong việc giải quyết một trường hợp cụ thể liên quan đến một sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên, Bộ gần đây đã đề xuất với Đức Thánh Cha ý tưởng kết thúc quá trình biện phân không phải bằng một tuyên bố “de supernaturalitate” mà bằng một “Nihil obstat”, điều này sẽ cho phép Giám mục rút ra lợi ích mục vụ từ hiện tượng tâm linh. Ý tưởng kết thúc bằng một tuyên bố “Nihil obstat” đã đạt được sau khi đánh giá các hoa trái thiêng liêng và mục vụ khác nhau của sự kiện và không tìm thấy các yếu tố tiêu cực đáng kể nào trong đó. Đức Thánh Cha coi đề xuất này là một “giải pháp đúng đắn”.

Các Khía Cạnh Mới

Dựa trên các yếu tố đã đề cập ở trên, với Quy tắc mới, chúng tôi đang đề xuất một quy trình khác với trước đây nhưng cũng phong phú hơn vì nó liên quan đến sáu kết luận thận trọng khả dĩ có thể hướng dẫn công việc mục vụ xung quanh các sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên (xem I, các đoạn 17-22). Sáu quyết định khả dĩ này cho phép Bộ và các Giám mục xử lý một cách thích hợp các vấn đề phát sinh liên quan đến các trường hợp khác nhau mà họ gặp phải.

Theo nguyên tắc chung, những kết luận tiềm năng này không bao gồm khả năng tuyên bố rằng hiện tượng đang được biện phân là có nguồn gốc siêu nhiên - nghĩa là, khẳng định với xác tín về mặt luân lý rằng nó bắt nguồn từ một quyết định do Thiên Chúa trực tiếp mong muốn. Thay vào đó, như Đức Giáo Hoàng Benedict XVI đã giải thích, việc cấp Nihil obstat chỉ đơn giản cho thấy rằng các tín hữu “được phép tuân thủ [hiện tượng] một cách thận trọng”. Vì Nihil obstat không tuyên bố các sự kiện được đề cập là siêu nhiên, nên càng rõ ràng hơn - như Đức Giáo Hoàng Benedict XVI cũng nói - hiện tượng này chỉ là “một sự trợ giúp được đưa ra, nhưng việc sử dụng nó không bắt buộc”.[5] Đồng thời, phản ứng này đương nhiên mở ra khả năng, trong quá trình theo dõi sự phát triển của lòng sùng kính, có thể cần một phản ứng khác trong tương lai.

Hơn nữa, cần lưu ý rằng việc đưa ra một tuyên bố khẳng định tính “siêu nhiên” của một sự kiện, về bản chất của nó, không chỉ đòi hỏi một khoảng thời gian thích hợp để thực hiện phân tích mà còn có thể dẫn đến khả năng phán đoán “siêu nhiên” ngày hôm nay có thể trở thành một phán xét “không siêu nhiên” nhiều năm sau đó - và chính xác điều này đã xảy ra. Một ví dụ đáng nhớ là một trường hợp liên quan đến các cuộc hiện ra được cho là từ những năm 1950. Năm 1956, Đức Giám mục đưa ra phán quyết cuối cùng là “không siêu nhiên”, và năm sau, Văn phòng Thánh đã phê chuẩn quyết định của Giám mục. Sau đó, sự chấp thuận của sự tôn kính đó đã được tìm kiếm một lần nữa. Năm 1974, Bộ Giáo Lý Đức Tin tuyên bố các sự kiện được cho là các cuộc hiện ra là “constat de non supernaturalitate”. Sau đó, vào năm 1996, Giám mục địa phương đã công nhận tích cực sự sùng kính, và vào năm 2002, một Giám mục khác cùng địa phương đã công nhận “nguồn gốc siêu nhiên” của các cuộc hiện ra, dẫn đến việc truyền bá sự sùng kính sang các quốc gia khác. Cuối cùng, vào năm 2020, theo yêu cầu của Bộ, một Giám mục mới đã nhắc lại “phán quyết tiêu cực” trước đó của Bộ, yêu cầu chấm dứt mọi tiết lộ công khai liên quan đến các sự kiện được cho là các cuộc hiện ra và mặc khải. Vì vậy, phải mất khoảng bảy mươi năm đau đớn để kết thúc toàn bộ vấn đề.

Ngày nay, chúng ta đi đến niềm tin chắc chắn rằng những tình huống phức tạp như vậy, tạo ra sự nhầm lẫn giữa các tín hữu, phải luôn được tránh. Điều này có thể được thực hiện bằng cách đảm bảo sự tham gia nhanh chóng và rõ ràng hơn của Bộ này và bằng cách ngăn chặn ấn tượng rằng quá trình phân biệt sẽ hướng tới một tuyên bố về “siêu nhiên” (mang lại nhiều kỳ vọng, lo lắng và thậm chí là áp lực). Thay vào đó, theo nguyên tắc chung, những tuyên bố về “siêu nhiên” như vậy được thay thế bằng Nihil obstat, cho phép công việc mục vụ tích cực, hoặc bằng một quyết định khác phù hợp với tình huống cụ thể.

Các thủ tục được nêu trong Quy tắc mới, đưa ra sáu quyết định thận trọng cuối cùng có thể có, giúp đưa ra quyết định trong một khoảng thời gian hợp lý hơn, giúp Giám mục quản lý tình huống liên quan đến các sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên trước khi những sự kiện đó xảy ra — không cần thiết phải có sự phân biệt của giáo hội - có được qui mô rất đáng lo ngại.

Tuy nhiên, khả năng Đức Thánh Cha có thể can thiệp đặc biệt bằng cách cho phép một thủ tục bao gồm khả năng tuyên bố tính siêu nhiên của các sự kiện vẫn luôn tồn tại. Tuy nhiên, đây là một ngoại lệ hiếm khi được thực hiện trong những thế kỷ gần đây.

Đồng thời, theo quy định trong Quy tắc mới, khả năng tuyên bố một sự kiện là “không siêu nhiên” vẫn còn, nhưng chỉ khi có những dấu hiệu khách quan cho thấy rõ ràng sự thao túng nằm ở cơ sở của hiện tượng. Ví dụ: điều này có thể xảy ra khi một người được cho là có thị kiến thừa nhận đã nói dối hoặc khi bằng chứng cho thấy máu trên cây thánh giá thuộc về người được cho là có thị kiến.

Nhận Biết Hành Động Của Chúa Thánh Thần

Hầu hết các đền thờ ngày nay là những nơi đặc biệt của lòng đạo đức bình dân đối với Dân Chúa chưa bao giờ có tuyên bố chính thức về bản chất siêu nhiên của các sự kiện dẫn đến lòng sùng kính được thể hiện ở đó. Thay vào đó, sensus fidelium đã trực giác được hoạt động của Chúa Thánh Thần ở đó, và không có vấn đề lớn nào phát sinh đòi hỏi sự can thiệp của các mục tử của Giáo Hội.

Thông thường, sự hiện diện của Giám mục và các linh mục vào những thời điểm nhất định - chẳng hạn như trong các cuộc hành hương hoặc cử hành các Thánh lễ nhất định - đã được coi như một sự thừa nhận ngầm rằng không có sự phản đối nghiêm trọng nào và kinh nghiệm thiêng liêng đó có ảnh hưởng tích cực đến cuộc sống của các tín hữu.

Tuy nhiên, Nihil obstat cho phép các mục tử của Giáo hội hành động một cách tự tin và nhanh chóng để đứng giữa Dân Chúa trong việc đón nhận những món quà của Chúa Thánh Thần có thể xuất hiện “giữa” những biến cố này. Cụm từ “giữa” — được sử dụng trong Quy tắc mới — làm rõ rằng ngay cả khi bản thân sự kiện không được tuyên bố là có nguồn gốc siêu nhiên, thì vẫn có sự công nhận các dấu hiệu của hành động siêu nhiên của Chúa Thánh Thần giữa những gì đang xảy ra.

Tuy nhiên, trong một số trường hợp, bên cạnh việc nhận ra những dấu hiệu hành động của Chúa Thánh Thần, còn cần có những làm sáng tỏ hoặc thanh tẩy nhất định. Có thể xảy ra trường hợp hành động của Chúa Thánh Thần trong một tình huống cụ thể - có thể được đánh giá cao một cách đúng đắn - dường như bị trộn lẫn với các yếu tố thuần túy của con người (chẳng hạn như ham muốn cá nhân, ký ức và đôi khi là những suy nghĩ ám ảnh), hoặc với “một số lỗi tự nhiên, không phải do ý đồ xấu, mà là do nhận thức chủ quan về hiện tượng” (II, Điều 15, 2°). Sau tất cả, “một kinh nghiệm được cho là một thị kiến đơn giản không thể buộc người ta phải chấp nhận nó là chính xác trong mọi chi tiết hoặc từ chối nó hoàn toàn như một ảo tưởng hay gian lận của con người hoặc ma quỷ”.[6]

Sự Tham Gia Và Đồng Hành Của Bộ

Điều quan trọng là phải hiểu rằng Quy tắc mới làm rõ một điểm quan trọng về thẩm quyền của Bộ này. Một mặt, họ khẳng định rằng sự biện phân trong lĩnh vực này vẫn là nhiệm vụ của Giám mục Giáo phận. Mặt khác, nhận thấy rằng, ngày nay hơn bao giờ hết, những hiện tượng này liên quan đến nhiều người từ các Giáo phận khác nhau và lan rộng nhanh chóng trên các khu vực khác nhau và thậm chí các quốc gia, Quy tắc mới quy định rằng Bộ phải luôn được tham khảo ý kiến ​​và phê duyệt cuối cùng những gì Giám mục quyết định trước khi ngài thông báo về một sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên. Trong khi trước đây, Bộ đã can thiệp nhưng Giám mục được yêu cầu không đề cập đến, thì ngày nay, Bộ công khai thể hiện sự tham gia của mình và đồng hành cùng Giám mục để đi đến quyết định cuối cùng. Giờ đây, khi Giám mục công khai quyết định của mình, sẽ được tuyên bố là “theo thỏa thuận với Bộ Giáo Lý Đức Tin”.

Đồng thời, như đã được hình dung trong Quy tắc năm 1978 (IV, 1 b), Quy tắc mới cũng chỉ ra rằng, trong một số trường hợp, Bộ có thể can thiệp motu proprio (II, Điều 26). Khi đã có quyết định rõ ràng, Quy tắc mới quy định rằng “trong mọi trường hợp, Bộ có quyền can thiệp lại tùy thuộc vào diễn biến của hiện tượng được đề cập” (II, Điều 22, § 3) và yêu cầu Giám mục tiếp tục “theo dõi hiện tượng” (II, Điều 24) vì lợi ích của các tín hữu.

Thiên Chúa luôn hiện diện trong lịch sử nhân loại và không bao giờ ngừng ban cho chúng ta những hồng ân của Người qua hoạt động của Chúa Thánh Thần, hàng ngày đổi mới đức tin của chúng ta vào Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ thế gian. Các mục tử của Giáo Hội có trách nhiệm luôn nhắc nhở các tín hữu của mình chú ý đến sự hiện diện yêu thương này của Chúa Ba Ngôi Chí Thánh giữa chúng ta, cũng như có nhiệm vụ bảo vệ các tín hữu khỏi mọi sự lừa dối. Những Quy tắc mới này chỉ là một cách mà Bộ Giáo lý Đức tin đặt mình phục vụ các mục tử của Giáo hội trong việc lắng nghe Thần Khí hoạt động nơi Dân Chúa trung tín.

Víctor Manuel Card. Fernández
Tổng Trưởng

Lời Giới Thiệu
 
  1. Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Lời của Thiên Chúa, "Đấng là Đầu và là Cuối" (Kh 1:17). Ngài là sự viên mãn và hoàn thành của Mặc Khải; tất cả những gì Thiên Chúa muốn tỏ lộ, Ngài đã thực hiện qua Con của Ngài, Ngôi Lời nhập thể. Vì vậy, "kỷ nguyên Kitô giáo, vì là giao ước mới và cuối cùng, sẽ không bao giờ qua đi; và không có mặc khải công khai mới nào được mong đợi trước sự xuất hiện vinh quang của Chúa chúng ta, Đức Giêsu Kitô." [7]
  1. Trong Lời đã được mặc khải, có mọi điều cần thiết cho đời sống Kitô hữu. Thánh Gioan Thánh Giá khẳng định rằng "khi ban cho chúng ta Con của Ngài, Lời duy nhất của Ngài (vì Ngài không có Lời nào khác), [Chúa Cha] đã nói với chúng ta mọi điều cùng một lúc trong Lời duy nhất này—và Ngài không còn gì để nói [...] bởi vì những gì Ngài đã nói trước với các ngôn sứ  từng phần, giờ đây Ngài đã nói tất cả cùng một lúc bằng cách ban cho chúng ta tất cả, là Con của Ngài. Những ai bây giờ mong muốn hỏi Thiên Chúa hoặc nhận được một thị kiến hay mặc khải nào đó không chỉ là hành vi ngu xuẩn mà còn xúc phạm đến Ngài bằng cách không hướng mắt mình hoàn toàn vào Chúa Kitô và sống với mong muốn một điều mới lạ nào khác." [8]
  1. Trong thời đại của Giáo Hội, Chúa Thánh Thần dẫn dắt các tín hữu mọi thời đại "đến với toàn thể chân lý" (Ga 16:13) để "mang lại sự hiểu biết ngày càng sâu sắc hơn về mặc khải." [9] Thật vậy, chính Chúa Thánh Thần là Đấng hướng dẫn chúng ta hiểu thêm về mầu nhiệm Chúa Kitô, vì "dù có bao nhiêu mầu nhiệm và điều kỳ diệu [...] được khám phá và [...] hiểu biết trong cuộc sống trần thế này, vẫn còn nhiều điều để nói và hiểu. Có nhiều điều để tìm hiểu về Chúa Kitô, vì Ngài giống như một mỏ vàng dồi dào với nhiều kho báu ẩn giấu, đến nỗi dù cá nhân có đi sâu đến đâu cũng không bao giờ chạm đến tận cùng hoặc đáy, mà thay vào đó, trong mỗi ngóc ngách đều tìm thấy những mạch mới với những sự giàu có mới ở khắp mọi nơi." [10]
  1. Mặc dù tất cả những gì Thiên Chúa muốn mặc khải, Ngài đã thực hiện qua Con của Ngài và mặc dù những phương tiện thông thường để nên thánh được ban cho mọi người đã chịu phép rửa trong Giáo Hội của Chúa Kitô, Chúa Thánh Thần có thể ban cho một số người những kinh nghiệm đức tin đặc biệt, mục đích của chúng không phải là "cải thiện hoặc hoàn thành Mặc Khải cuối cùng của Chúa Kitô, mà là để giúp sống trọn vẹn hơn theo Mặc Khải đó trong một giai đoạn lịch sử nhất định." [11]
  1. Lời mời gọi nên thánh liên quan đến tất cả những người đã chịu phép rửa; nó được nuôi dưỡng bởi đời sống cầu nguyện và tham gia vào đời sống bí tích của Giáo Hội, và được thể hiện trong một cuộc sống thấm đượm tình yêu Thiên Chúa và tha nhân. [12] Trong Giáo Hội, chúng ta nhận được tình yêu của Thiên Chúa, được biểu lộ trọn vẹn trong Chúa Kitô (x. Ga 3:16) và "được đổ vào lòng chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần, Đấng đã được ban cho chúng ta" (Rm 5:5). Những ai để mình được Chúa Thánh Thần hướng dẫn một cách ngoan ngoãn sẽ cảm nghiệm được sự hiện diện và hoạt động của Ba Ngôi Thiên Chúa, và một cuộc sống như vậy—như Đức Giáo Hoàng Phanxicô dạy—sẽ dẫn đến một đời sống thần bí, mặc dù "tách biệt khỏi bất kỳ hiện tượng phi thường nào, nhưng lại tự thể hiện cho tất cả các tín hữu như một kinh nghiệm hàng ngày về tình yêu." [13]
  1. Tuy nhiên, đôi khi xảy ra những hiện tượng dường như vượt quá giới hạn của những kinh nghiệm thông thường và tự thể hiện như có nguồn gốc siêu nhiên (chẳng hạn như những hiện ra được cho là có thật, thị kiến, lời nói bên trong hoặc bên ngoài, các bài viết hoặc thông điệp, hiện tượng liên quan đến hình ảnh tôn giáo, và các hiện tượng tâm lý). Nói chính xác về những sự việc như vậy có thể vượt quá khả năng của ngôn ngữ loài người (x. 2 Cr 12:2-4). Với sự ra đời của các phương tiện truyền thông hiện đại, những hiện tượng này có thể thu hút sự chú ý của nhiều tín hữu hoặc gây ra sự nhầm lẫn giữa họ. Vì tin tức về những sự kiện này có thể lan truyền rất nhanh, các vị mục tử của Giáo Hội có trách nhiệm xử lý những hiện tượng này một cách cẩn thận bằng cách nhận ra những hoa trái của chúng, thanh lọc chúng khỏi những yếu tố tiêu cực, hoặc cảnh báo các tín hữu về những nguy hiểm tiềm tàng phát sinh từ chúng (x. 1 Ga 4:1).
  1. Hơn nữa, với sự phát triển của các phương tiện truyền thông hiện đại và sự gia tăng các cuộc hành hương, những hiện tượng này đang mang tầm vóc quốc gia và thậm chí toàn cầu, nghĩa là một quyết định được đưa ra trong một Giáo phận cũng có hậu quả ở những nơi khác.
  1. Khi những kinh nghiệm tâm linh đi kèm với các hiện tượng thể lý và tâm lý không thể giải thích ngay bằng lý trí, Giáo Hội có trách nhiệm tế nhị là nghiên cứu và phân định cẩn thận những sự việc này.
  1. Trong Tông huấn Gaudete et Exsultate, Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhắc nhở chúng ta rằng cách duy nhất để biết một điều gì đó có đến từ Chúa Thánh Thần hay không là thông qua việc phân định, điều này phải được tìm kiếm và trau dồi trong cầu nguyện. [14] Đây là một ân huệ của Thiên Chúa giúp các vị mục tử của Giáo Hội hoàn thành điều Thánh Phaolô nói: "hãy xem xét mọi sự, giữ lấy điều lành" (1 Tx 5:21). Nhằm hỗ trợ các Giám mục Giáo phận và Hội đồng Giám mục trong việc phân định những hiện tượng được cho là có nguồn gốc siêu nhiên, Bộ Giáo lý Đức Tin ban hành các Quy tắc Tiến hành Phân định các Hiện tượng được cho là Siêu nhiên sau đây.

I.  NHỮNG HƯỚNG DẪN CHUNG

A. Bản chất của việc Phân định
 
  1. Bằng cách tuân theo các Quy tắc dưới đây, Giáo Hội sẽ có thể hoàn thành nhiệm vụ phân định: (a) liệu các dấu hiệu của một hành động thánh thiêng có thể được xác định trong các hiện tượng được cho là có nguồn gốc siêu nhiên hay không; (b) liệu có bất cứ điều gì mâu thuẫn với đức tin và luân lý trong các bài viết hoặc thông điệp của những người liên quan đến các hiện tượng bị nghi ngờ đang được đề cập hay không; (c) liệu có được phép đánh giá cao những hoa trái thiêng liêng của chúng, liệu chúng có cần được thanh lọc khỏi những yếu tố có vấn đề, hay liệu các tín hữu có nên được cảnh báo về những rủi ro tiềm ẩn hay không; (d) liệu có nên để thẩm quyền Giáo hội nhận ra giá trị mục vụ của chúng hay không.
 
  1. Mặc dù các điều khoản sau đây dự kiến khả năng phân định theo nghĩa được mô tả trong Đoạn 10 (ở trên), nhưng cần lưu ý rằng, như một quy tắc chung, trong các Quy tắc này không dự kiến thẩm quyền Giáo hội sẽ công nhận tích cực nguồn gốc thánh thiêng của các hiện tượng được cho là siêu nhiên.
  1. Bất cứ khi nào một Nihil obstat được Bộ ban hành (x. Đoạn 17, bên dưới), những hiện tượng đó không trở thành đối tượng của đức tin, có nghĩa là các tín hữu không bắt buộc phải chấp nhận chúng bằng đức tin. Thay vào đó, như trường hợp của các đặc sủng được Giáo hội công nhận, chúng là "những cách để đào sâu kiến thức về Chúa Kitô và để hiến mình cho Ngài một cách quảng đại hơn, đồng thời bén rễ sâu hơn vào sự hiệp thông với toàn thể dân Kitô hữu." [15]
  1. Ngay cả khi một Nihil obstat được cấp cho các tiến trình phong thánh, điều này không ngụ ý một tuyên bố về tính xác thực liên quan đến bất kỳ hiện tượng siêu nhiên nào hiện diện trong cuộc đời của một người. Điều này thể hiện rõ, chẳng hạn, trong sắc lệnh phong thánh cho Thánh Gemma Galgani: "[Đức Piô XI] đã chọn cách tốt nhất để bày tỏ suy nghĩ của mình về các nhân đức anh hùng của cô gái vô tội và đầy lòng sám hối này, tuy nhiên không có phán quyết nào được đưa ra qua sắc lệnh hiện tại (điều này thực sự không bao giờ được thực hiện) về các đặc sủng siêu nhiên của Nữ Tôi tớ Chúa." [16]
  1. Đồng thời, cũng nên thừa nhận rằng một số hiện tượng, có thể có nguồn gốc siêu nhiên, đôi khi dường như liên quan đến những kinh nghiệm mơ hồ của con người, những cách diễn đạt không chính xác về mặt thần học, hoặc những lợi ích không hoàn toàn chính đáng.
  1. Việc phân định các hiện tượng được cho là siêu nhiên được thực hiện ngay từ đầu bởi Giám mục Giáo phận (hoặc bởi một thẩm quyền Giáo hội khác được đề cập trong Phần II, Điều 4-6) trong cuộc đối thoại với Bộ. Tuy nhiên, vì không bao giờ thiếu sự quan tâm đặc biệt đến lợi ích chung của toàn thể Dân Chúa, "Bộ có quyền đánh giá các yếu tố luân lý và giáo lý của kinh nghiệm thiêng liêng đó và cách sử dụng nó." [17] Điều quan trọng là không được bỏ qua rằng đôi khi việc phân định cũng có thể giải quyết các vấn đề, chẳng hạn như tội phạm, thao túng, gây tổn hại đến sự hiệp nhất của Giáo Hội, thu lợi tài chính bất chính và các sai lầm nghiêm trọng về giáo lý có thể gây ra các vụ bê bối và làm suy yếu uy tín của Giáo Hội.

B. Kết luận
  1. Việc phân định các hiện tượng được cho là siêu nhiên có thể đi đến kết luận thường được thể hiện bằng một trong các thuật ngữ được liệt kê dưới đây.
  1. Nihil obstat – Không thể hiện bất kỳ sự chắc chắn nào về tính xác thực siêu nhiên của chính hiện tượng, nhiều dấu hiệu của hành động của Chúa Thánh Thần được thừa nhận "ở giữa" [18] của một kinh nghiệm thiêng liêng nhất định, và không có khía cạnh nào đặc biệt nghiêm trọng hoặc rủi ro đã được phát hiện, ít nhất là cho đến nay. Vì lý do này, Giám mục Giáo phận được khuyến khích đánh giá cao giá trị mục vụ của đề xuất thiêng liêng này, và thậm chí thúc đẩy sự lan rộng của nó, bao gồm cả việc có thể thông qua các cuộc hành hương đến một địa điểm linh thiêng.
  1. Prae oculis habeatur – Mặc dù các dấu hiệu tích cực quan trọng được công nhận, nhưng một số khía cạnh gây nhầm lẫn hoặc rủi ro tiềm ẩn cũng được nhận thấy, đòi hỏi Giám mục Giáo phận phải tham gia vào việc phân định cẩn thận và đối thoại với những người nhận được một kinh nghiệm thiêng liêng nhất định. Nếu có các bài viết hoặc thông điệp, có thể cần làm rõ về mặt giáo lý.
  1. Curatur – Trong khi các yếu tố quan trọng khác nhau hoặc đáng kể được ghi nhận, đồng thời, hiện tượng này đã lan rộng và có những hoa trái thiêng liêng có thể kiểm chứng được kết nối với nó. Trong tình huống này, không nên khuyến nghị một lệnh cấm có thể làm xáo trộn Dân Chúa. Tuy nhiên, Giám mục Giáo phận được yêu cầu không khuyến khích hiện tượng này mà hãy tìm kiếm các cách thể hiện lòng sùng kính thay thế và có thể định hướng lại các khía cạnh tâm linh và mục vụ của nó.
  1. Sub mandato – Trong loại này, các vấn đề quan trọng không liên quan đến chính hiện tượng, vốn giàu các yếu tố tích cực, mà là một người, một gia đình hoặc một nhóm người đang lạm dụng nó. Ví dụ, kinh nghiệm tâm linh có thể bị lợi dụng để thu lợi tài chính đặc biệt và quá mức, thực hiện các hành vi trái đạo đức hoặc thực hiện một hoạt động mục vụ ngoài hoạt động đã có trong lãnh thổ giáo hội mà không chấp nhận các chỉ thị của Giám mục Giáo phận. Trong tình huống này, quyền lãnh đạo mục vụ của địa điểm cụ thể nơi xảy ra hiện tượng được giao phó cho Giám mục Giáo phận (hoặc cho một người khác được Tòa Thánh ủy nhiệm), người, nếu không thể can thiệp trực tiếp, sẽ cố gắng đạt được một thỏa thuận hợp lý. 
  1. Prohibetur et obstruatur – Mặc dù có những yêu cầu chính đáng và một số yếu tố tích cực, nhưng các vấn đề quan trọng và rủi ro liên quan đến hiện tượng này dường như rất nghiêm trọng. Do đó, để ngăn chặn sự nhầm lẫn hơn nữa hoặc thậm chí là vụ bê bối có thể làm xói mòn đức tin của người dân bình thường, Bộ yêu cầu Giám mục Giáo phận công khai tuyên bố rằng không được phép tuân theo hiện tượng này. Đồng thời, Giám mục Giáo phận được yêu cầu đưa ra một bài giáo lý có thể giúp các tín hữu hiểu rõ lý do của quyết định và định hướng lại các mối quan tâm thiêng liêng chính đáng của phần Dân Chúa đó.
  1. Declaratio de non supernaturalitate – Trong tình huống này, Bộ cho phép Giám mục Giáo phận tuyên bố rằng hiện tượng này được phát hiện là không có siêu nhiên. Quyết định này phải dựa trên các sự kiện và bằng chứng cụ thể và đã được chứng minh. Ví dụ, nếu một người được cho là có thị kiến thừa nhận đã nói dối hoặc nếu các nhân chứng đáng tin cậy cung cấp các bằng chứng cho phép người ta phát hiện ra rằng hiện tượng này dựa trên sự bịa đặt, ý định sai lầm hoặc chứng hoang tưởng.
  1. Theo những điểm đã nói ở trên, xin nhắc lại rằng, theo nguyên tắc, cả Giám mục Giáo phận, Hội đồng Giám mục, cũng như Bộ sẽ không tuyên bố rằng những hiện tượng này có nguồn gốc siêu nhiên, ngay cả khi có Nihil obstat được ban hành (x. Đoạn 11, ở trên). Tuy nhiên, vẫn đúng là Đức Thánh Cha có thể cho phép một thủ tục đặc biệt liên quan đến điều này.

II. CÁC THỦ TỤC CẦN LÀM THEO
A. Các Quy tắc Về Nội Dung
Điều 1 – Giám mục Giáo phận có trách nhiệm, đối thoại với Hội đồng Giám mục quốc gia, xem xét các trường hợp hiện tượng được cho là siêu nhiên xảy ra trong lãnh thổ của mình và đưa ra phán quyết cuối cùng về chúng, bao gồm cả việc có thể thúc đẩy việc tôn kính hoặc sùng kính liên quan. Phán quyết của Giám mục phải được đệ trình lên Bộ để phê duyệt.

Điều 2 – Sau khi điều tra các sự kiện được đề cập theo các quy tắc sau đây, Giám mục Giáo phận có trách nhiệm chuyển kết quả điều tra, cùng với Votum của mình, cho Bộ Giáo lý Đức Tin và can thiệp theo các chỉ dẫn do Bộ cung cấp. Bộ có trách nhiệm đánh giá cách tiến hành của Giám mục Giáo phận và phê duyệt hoặc không phê duyệt quyết định mà Giám mục đề xuất để gán cho trường hợp cụ thể.

Điều 3 § 1 – Giám mục Giáo phận phải kiềm chế không đưa ra bất kỳ tuyên bố công khai nào ủng hộ tính xác thực hoặc bản chất siêu nhiên của những hiện tượng đó và không có bất kỳ mối liên hệ cá nhân nào với chúng. Tuy nhiên, ngài phải luôn cảnh giác và nếu cần, can thiệp nhanh chóng và thận trọng, theo các thủ tục được chỉ ra trong các quy tắc sau đây.

§ 2 – Nếu các hình thức sùng kính xuất hiện liên quan đến sự kiện được cho là siêu nhiên, ngay cả khi không có sự tôn kính thực sự và đúng đắn, Giám mục Giáo phận có nghĩa vụ nghiêm trọng là phải bắt đầu một cuộc điều tra giáo luật toàn diện càng sớm càng tốt để bảo vệ Đức tin và ngăn chặn các hành vi lạm dụng.

§ 3 – Giám mục Giáo phận nên đặc biệt thận trọng, thậm chí sử dụng các phương tiện theo ý mình, để ngăn chặn sự lan truyền của các biểu hiện tôn giáo gây nhầm lẫn hoặc phổ biến bất kỳ tài liệu nào liên quan đến hiện tượng được cho là siêu nhiên (chẳng hạn như những bức ảnh linh thiêng khóc; sự đổ mồ hôi, chảy máu hoặc biến đổi của các bánh thánh, v.v.) để tránh tạo ra một bầu không khí giật gân (x. Điều 11 § 1).

Điều 4 – Khi hiện tượng được cho là có liên quan đến thẩm quyền của nhiều Giám mục Giáo phận, do nơi cư trú của các cá nhân liên quan hoặc sự lan rộng của các hình thức tôn kính hoặc lòng sùng kính phổ biến liên quan đến hiện tượng này, các Giám mục Giáo phận đó, tham khảo ý kiến của Bộ Giáo lý Đức Tin, có thể thành lập một Ủy ban Liên Giáo phận. Ủy ban này, do một trong các Giám mục Giáo phận làm chủ tịch, sẽ cung cấp cho cuộc điều tra theo các điều khoản sau. Với mục đích này, họ cũng có thể tìm kiếm sự hỗ trợ của các văn phòng liên quan của Hội đồng Giám mục.

Điều 5 – Nếu các sự kiện được cho là siêu nhiên liên quan đến thẩm quyền của các Giám mục Giáo phận thuộc cùng một tỉnh giáo hội, Đức Tổng Giám mục – sau khi tham khảo ý kiến của Hội đồng Giám mục và Bộ Giáo lý Đức Tin, và theo chỉ thị của Bộ – có thể đảm nhận nhiệm vụ thành lập và chủ trì Ủy ban nêu tại Điều 4.

Điều 6 § 1 – Khi các sự kiện được cho là siêu nhiên liên quan đến một khu vực giáo hội được đề cập trong điều 433-434 CIC, Giám mục chủ tọa sẽ yêu cầu Bộ Giáo lý Đức Tin một chỉ thị đặc biệt để tiến hành.
§ 2 – Trong trường hợp này, các thủ tục sẽ tuân theo ex analogia các điều khoản tương tự của Điều 5, đồng thời tuân theo các chỉ thị nhận được từ Bộ.


B. Các Quy tắc Về Thủ Tục
Giai đoạn Điều tra

Điều 7 § 1 – Bất cứ khi nào Giám mục Giáo phận nhận được một báo cáo, ít nhất có vẻ là sự thật, về các sự kiện được cho là có nguồn gốc siêu nhiên liên quan đến Đức tin Công giáo và xảy ra trong lãnh thổ thuộc thẩm quyền của mình, ngài sẽ thận trọng tự mình hoặc thông qua một Đại diện để tìm hiểu về các sự kiện và hoàn cảnh. Ngài cũng nên nhanh chóng thu thập tất cả các yếu tố hữu ích cho việc đánh giá ban đầu.

§ 2 – Nếu các hiện tượng được đề cập có thể dễ dàng được quản lý trong phạm vi của những người liên quan trực tiếp và nếu không nhận thấy nguy hiểm nào cho cộng đồng, Giám mục Giáo phận, sau khi tham khảo ý kiến của Bộ, sẽ không thực hiện thêm hành động nào, mặc dù vẫn còn nhiệm vụ cảnh giác.

§ 3 – Nếu những người liên quan phụ thuộc vào các Giám mục Giáo phận khác nhau, ý kiến của các Giám mục này nên được lắng nghe. Khi một hiện tượng bị cáo buộc bắt nguồn từ một nơi và liên quan đến những diễn biến tiếp theo ở những nơi khác, nó có thể được đánh giá khác nhau ở những nơi đó. Trong tình huống như vậy, mỗi Giám mục Giáo phận luôn có quyền quyết định những gì ngài cho là thận trọng về mặt mục vụ trong lãnh thổ của mình, sau khi tham khảo ý kiến của Bộ.

§ 4 – Khi hiện tượng hồ nghi liên quan đến nhiều loại đối tượng, Giám mục Giáo phận, trực tiếp hoặc thông qua một Đại diện, có thể ra lệnh cất giữ những đối tượng đó ở một nơi an toàn và bảo mật, trong khi chờ làm rõ vụ việc. Khi liên quan đến một phép lạ Thánh Thể hồ nghi, các bánh đã được thánh hiến phải được giữ ở một nơi bí mật và theo cách thích hợp.

§ 5 – Nếu các yếu tố thu thập được có vẻ đầy đủ, Giám mục Giáo phận sẽ quyết định có nên bắt đầu giai đoạn đánh giá hiện tượng hay không, để đề xuất lên Bộ trong Votum của mình một phán quyết cuối cùng vì lợi ích lớn hơn của đức tin của Giáo Hội và để bảo vệ và thúc đẩy lợi ích tinh thần của các tín hữu.

Điều 8 § 1 – Giám mục Giáo phận [19] sẽ thành lập một Ủy ban Điều tra, trong số các thành viên đó phải có ít nhất một nhà thần học, một nhà giáo luật và một chuyên gia được lựa chọn dựa trên bản chất của hiện tượng. [20] Mục đích của Ủy ban này không chỉ là đưa ra một tuyên bố về tính chân thực của các sự kiện được đề cập mà còn phải kiểm tra chi tiết mọi khía cạnh của sự kiện, với mục tiêu cung cấp cho Giám mục Giáo phận mọi yếu tố hữu ích cho việc đánh giá.

§ 2 – Các thành viên của Ủy ban Điều tra phải có danh tiếng không thể chối cãi, đức tin chắc chắn, học thuyết nhất định và sự thận trọng đã được chứng minh. Họ sẽ không có sự liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp với những người hoặc sự kiện đang được phân định.

§ 3 – Giám mục Giáo phận sẽ chỉ định một Đại diện, hoặc được chọn từ các thành viên của Ủy ban hoặc bên ngoài Ủy ban, có trách nhiệm điều phối công việc của Ủy ban, chủ trì Ủy ban và chuẩn bị các phiên họp của Ủy ban. [21]

§ 4 – Giám mục Giáo phận hoặc Đại diện của ngài cũng sẽ chỉ định một Thư ký để tham dự các cuộc họp và ghi biên bản kiểm tra nhân chứng và bất kỳ hành động chính thức nào khác của Ủy ban. Thư ký có trách nhiệm đảm bảo rằng biên bản được ký đúng quy định và tất cả các hành vi của giai đoạn điều tra được thu thập, sắp xếp tốt và lưu trữ trong kho lưu trữ của Giáo triều Giáo phận. Thư ký cũng sẽ triệu tập Ủy ban và chuẩn bị các tài liệu của Ủy ban.

§ 5 – Tất cả các thành viên của Ủy ban được yêu cầu phải giữ bí mật công việc, điều này phải được tuyên thệ.

Điều 9 § 1 – Việc kiểm tra nhân chứng được tiến hành tương tự như những gì được quy định bởi các quy tắc phổ quát (x. điều 1558-1571 CIC; điều 1239-1252 CCEO). Chúng sẽ dựa trên các câu hỏi do Đại diện lập ra, sau khi thảo luận thích hợp với các thành viên khác của Ủy ban.

§ 2 – Lời khai có tuyên thệ của những người liên quan đến các sự kiện được cho là siêu nhiên phải được đưa ra trước sự chứng kiến của toàn bộ Ủy ban, hoặc ít nhất là một số thành viên của Ủy ban. Khi sự việc của vụ án dựa trên lời khai của nhân chứng, các nhân chứng phải được kiểm tra càng sớm càng tốt để tận dụng lợi thế về thời gian gần với sự kiện.

§ 3 – Cha giải tội của những người tự xưng là có liên quan đến các sự kiện có nguồn gốc siêu nhiên không được làm chứng về bất kỳ vấn đề nào mà họ đã biết được trong bí tích Giải tội. [21]

§ 4 – Các linh hướng của những người tự xưng là có liên quan đến các sự kiện có nguồn gốc siêu nhiên không được làm chứng về bất kỳ vấn đề nào mà họ đã biết được trong khi linh hướng, trừ khi những người liên quan cho phép việc cung cấp lời khai bằng văn bản.

Điều 10 – Nếu tài liệu đang được điều tra bao gồm các văn bản viết hoặc các yếu tố khác (ví dụ: video, âm thanh, hình ảnh) được tiết lộ thông qua phương tiện truyền thông và do một người liên quan đến hiện tượng bị cáo buộc tạo ra, những tài liệu đó sẽ được các chuyên gia kiểm tra cẩn thận (x. Điều 3 § 3). Thư ký phải đưa kết quả kiểm tra vào hồ sơ điều tra.

Điều 11 § 1 – Nếu các sự kiện bất thường được đề cập trong Điều 7 § 1 liên quan đến các loại đối tượng khác nhau (x. Điều 3 § 3), Ủy ban sẽ tiến hành một cuộc điều tra kỹ lưỡng các đối tượng đó bằng cách sử dụng các chuyên gia trong Ủy ban hoặc các chuyên gia khác được xác định cho trường hợp này. Mục đích của cuộc điều tra này là đạt được một đánh giá khoa học, giáo lý và giáo luật về các đối tượng để hỗ trợ cho việc đánh giá tiếp theo.

§ 2 – Nếu sự kiện bất thường liên quan đến bất kỳ phát hiện nào có bản chất đòi hỏi phải có phòng thí nghiệm đặc biệt và trong mọi trường hợp, các cuộc điều tra kỹ thuật-khoa học, Ủy ban sẽ giao việc nghiên cứu các yếu tố đó cho các chuyên gia trong lĩnh vực điều tra liên quan.

§ 3 – Nếu hiện tượng liên quan đến Mình và Máu Thánh Chúa trong các dấu chỉ bí tích của bánh và rượu, cần đặc biệt quan tâm để bất kỳ phân tích nào về các mảnh Thánh Thể không dẫn đến sự thiếu tôn trọng đối với Bí tích Thánh Thể, đảm bảo rằng sự tôn kính được duy trì.

§ 4 – Nếu các sự kiện bất thường bị hồ nghi gây ra các vấn đề về trật tự công cộng, Giám mục Giáo phận sẽ hợp tác với cơ quan dân sự có thẩm quyền.

Điều 12 – Nếu các sự kiện được cho là siêu nhiên tiếp tục xảy ra trong quá trình điều tra và tình hình cho thấy cần có các biện pháp thận trọng, Giám mục Giáo phận sẽ không ngần ngại thực thi các hành vi quản trị tốt đó để tránh các hành vi sùng kính không kiểm soát hoặc đáng ngờ, hoặc sự khởi đầu của một sự tôn kính dựa trên các yếu tố chưa được xác định.
Giai đoạn Đánh Giá

Điều 13 – Giám mục Giáo phận, với sự trợ giúp của các thành viên của Ủy ban do ngài thành lập, sẽ đánh giá kỹ lưỡng các tài liệu thu thập được theo các tiêu chí phân định đã được trích dẫn ở trên (xem I, Đoạn 10-23, ở trên), cũng như các tiêu chí tích cực và tiêu cực sau đây, cũng được áp dụng một cách tích lũy.

Điều 14 – Trong số các tiêu chí tích cực, nên xem xét những điểm sau:
1°. Uy tín và danh tiếng tốt của những người tự xưng là người nhận các sự kiện siêu nhiên hoặc có liên quan trực tiếp đến chúng, cũng như danh tiếng của các nhân chứng đã được lắng nghe. Cụ thể, người ta nên xem xét sự cân bằng tâm lý, sự trung thực và ngay thẳng về mặt đạo đức, sự chân thành, khiêm tốn và sự vâng lời thường xuyên đối với thẩm quyền giáo hội, sẵn sàng hợp tác với thẩm quyền giáo hội và thúc đẩy tinh thần hiệp thông giáo hội đích thực;
2°. Tính chính thống về giáo lý của hiện tượng và bất kỳ thông điệp nào liên quan đến nó;
3°. Bản chất khó lường của hiện tượng, theo đó rõ ràng là nó không phải là kết quả của sáng kiến của những người liên quan;
4°. Hoa trái của đời sống Kitô hữu, bao gồm tinh thần cầu nguyện, hoán cải, ơn gọi linh mục và đời sống tu trì, các hành vi bác ái, cũng như lòng sùng kính lành mạnh và hoa trái thiêng liêng dồi dào và liên tục. Cần đánh giá sự đóng góp của những hoa trái này cho sự phát triển của sự hiệp thông giáo hội.

Điều 15 – Trong số các tiêu chí tiêu cực, người ta nên xem xét cẩn thận:

1°. Khả năng xảy ra sai lầmrõ ràng về sự kiện;
2°. Các sai lầm tiềm ẩn về giáo lý. Người ta phải xem xét khả năng người tự xưng là người nhận các sự kiện có nguồn gốc siêu nhiên có thể đã thêm vào - thậm chí là vô thức - các yếu tố thuần túy của con người hoặc một số sai sót tự nhiên vào một mặc khải riêng tư, không phải do ý đồ xấu, nhưng đối với nhận thức chủ quan về hiện tượng;
3°. Một tinh thần bè phái gây chia rẽ trong Giáo Hội;
4°. Theo đuổi công khai lợi nhuận, quyền lực, danh vọng, sự công nhận xã hội hoặc lợi ích cá nhân khác liên quan chặt chẽ đến sự kiện;
5°. Các hành động trái đạo đức nghiêm trọng do chủ thể hoặc những người theo chủ thể thực hiện tại hoặc xung quanh thời điểm xảy ra sự kiện;
6°. Những rối loạn tâm lý hoặc khuynh hướng tâm thần trong con người có thể đã gây ảnh hưởng đến sự kiện được cho là siêu nhiên. Ngoài ra, bất kỳ chứng loạn thần kinh, cuồng loạn tập thể và các yếu tố khác có thể bắt nguồn từ bối cảnh bệnh lý cũng nên được xem xét.

Điều 16 – Việc sử dụng những kinh nghiệm được cho là siêu nhiên hoặc các yếu tố thần bí được công nhận như một phương tiện hoặc cái cớ để kiểm soát người khác hoặc thực hiện các hành vi lạm dụng phải được coi là có mức độ nghiêm trọng về mặt đạo đức đặc biệt.

Điều 17 – Việc đánh giá kết quả điều tra về các hiện tượng được cho là siêu nhiên được đề cập trong Điều 7 § 1 phải được thực hiện một cách cẩn thận và siêng năng, tôn trọng cả những người liên quan và bất kỳ cuộc kiểm tra kỹ thuật-khoa học nào được thực hiện đối với hiện tượng được cho là siêu nhiên.

Giai đoạn Kết luận

Điều 18 – Sau khi hoàn tất cuộc điều tra, xem xét cẩn thận các sự kiện và thông tin đã thu thập được, [22] cân nhắc tác động của các sự kiện được cho là đã xảy ra đối với Dân Chúa được giao phó cho mình, và đặc biệt lưu ý đến sự phong phú của hoa trái thiêng liêng do bất kỳ lòng sùng kính mới nào có thể đã xuất hiện, Giám mục Giáo phận, với sự trợ giúp của Đại diện, sẽ chuẩn bị một báo cáo về hiện tượng được cho là đã xảy ra. Có tính đến tất cả các sự kiện của vụ việc, cả tích cực và tiêu cực, ngài sẽ chuẩn bị một Votum cá nhân về vấn đề này, trong đó ngài đề xuất lên Bộ một phán quyết cuối cùng thường theo một trong các công thức sau: [23]
1°. Nihil obstat
2°. Prae oculis habeatur
3°. Curatur
4°. Sub mandato
5°. Prohibetur et obstruatur
6°. Declaratio de non supernaturalitate

Điều 19 – Khi cuộc điều tra kết thúc, tất cả các hồ sơ liên quan đến vụ việc được chuyển đến Bộ Giáo lý Đức Tin để phê duyệt cuối cùng.

Điều 20 – Sau đó, Bộ sẽ tiến hành xem xét các hồ sơ của vụ việc, đánh giá các yếu tố luân lý và giáo lý của kinh nghiệm tâm linh, cách sử dụng nó và Votum của Giám mục Giáo phận. Bộ có thể yêu cầu thêm thông tin từ Giám mục Giáo phận, tìm kiếm các ý kiến khác, hoặc trong một số trường hợp hiếm hoi, thậm chí tiến hành một cuộc kiểm tra mới đối với vụ việc tách biệt với cuộc kiểm tra do Giám mục Giáo phận thực hiện. Căn cứ vào kết quả kiểm tra, Bộ sẽ xác nhận hoặc không xác nhận quyết định do Giám mục Giáo phận đề xuất.

Điều 21 § 1 – Khi nhận được phản hồi của Bộ, trừ khi có chỉ thị khác, Giám mục Giáo phận, thỏa thuận với Bộ, sẽ nói rõ cho Dân Chúa biết phán quyết về các sự kiện được đề cập.
§ 2 – Giám mục Giáo phận sẽ thông báo cho Hội đồng Giám mục quốc gia về quyết định được Bộ chấp thuận.

Điều 22 § 1 – Trong trường hợp Nihil obstat được ban hành (x. Điều 18, 1°), Giám mục Giáo phận sẽ hết sức chú ý đến việc đánh giá đúng đắn những hoa trái do hiện tượng được xem xét mang lại, đồng thời tiếp tục cảnh giác đối với nó với sự quan tâm thận trọng. Trong trường hợp như vậy, Giám mục Giáo phận sẽ nêu rõ, thông qua một sắc lệnh, bản chất của sự cho phép và giới hạn của bất kỳ sự tôn kính nào được phép, quy định rằng các tín hữu "được phép tuân thủ nó một cách thận trọng." [24]

§ 2 – Giám mục Giáo phận cũng sẽ lưu ý để đảm bảo rằng các tín hữu không coi bất kỳ quyết định nào là sự chấp thuận về bản chất siêu nhiên của chính hiện tượng.

§ 3 – Trong mọi trường hợp, Bộ có quyền can thiệp lại tùy thuộc vào diễn biến của hiện tượng được đề cập.

Điều 23 § 1 – Nếu có một quyết định phòng ngừa (xem Điều 18, 2-4°) hoặc tiêu cực (xem Điều 18, 5-6°), Giám mục Giáo phận phải chính thức thông báo điều đó, sau khi đã được Bộ chấp thuận. Trong thông báo, Đức Giám Mục nên sử dụng ngôn ngữ rõ ràng và dễ hiểu. Hơn nữa, để thúc đẩy sự phát triển của đời sống tâm linh lành mạnh, ngài nên cân nhắc việc thông báo lý do của quyết định và cơ sở giáo lý của quyết định đó trong Đức tin Công giáo.

§ 2 – Khi thông báo một quyết định tiêu cực, Giám mục Giáo phận có thể bỏ qua thông tin có thể gây tổn hại bất công cho những người liên quan.

§ 3 – Nếu việc phổ biến các bài viết về thông điệp vẫn tiếp tục, các mục tử hợp pháp phải cảnh giác theo điều 823 CIC (xem điều 652 § 2; 654 CCEO), cảnh báo các hành vi lạm dụng và bất cứ điều gì gây tổn hại đến đức tin chính thống và luân lý tốt hoặc nguy hiểm cho phần rỗi của các linh hồn. Các biện pháp thông thường có thể được sử dụng cho mục đích này, bao gồm cả các giới răn mang tính trừng phạt (xem điều 1319 CIC; điều 1406 CCEO).

§ 4 – Đặc biệt thích hợp để sử dụng các biện pháp được nêu trong § 3 (ở trên) khi các hành vi cần được sửa chữa liên quan đến các đối tượng hoặc địa điểm được kết nối với các hiện tượng được cho là siêu nhiên.

Điều 24 – Bất kể quyết định cuối cùng được phê duyệt là gì, Giám mục Giáo phận, trực tiếp hoặc thông qua một Đại diện, phải tiếp tục theo dõi hiện tượng và những người liên quan, thực hiện quyền hành thông thường của mình.

Điều 25 – Nếu các hiện tượng được cho là siêu nhiên chắc chắn có thể bắt nguồn từ một ý định có chủ ý làm hoang mang và lừa dối người khác vì những động cơ thầm kín (chẳng hạn như vì lợi nhuận hoặc các lợi ích cá nhân khác), Giám mục Giáo phận sẽ áp dụng, trên cơ sở từng trường hợp cụ thể, các quy tắc trừng phạt giáo luật có liên quan hiện hành.

Điều 26 – Bộ Giáo lý Đức Tin có thể can thiệp motu proprio vào bất kỳ thời điểm và giai đoạn nào của việc phân định liên quan đến các hiện tượng được cho là siêu nhiên.

Điều 27 – Các Quy tắc này thay thế hoàn toàn các Quy tắc trước đó ngày 25 tháng 2 năm 1978.

Đức Thánh Cha Phanxicô, tại buổi Triều yết ban cho Bộ trưởng Bộ Giáo lý Đức Tin ký tên dưới đây, cùng với Thư ký của Ủy Ban Giáo lý của Bộ, vào ngày 4 tháng 5 năm 2024, đã phê duyệt các Quy tắc này, đã được thảo luận tại Phiên họp Thường vụ của Bộ vào ngày 17 tháng 4 năm 2024, và ngài đã ra lệnh công bố chúng, thiết lập rằng chúng có hiệu lực vào ngày 19 tháng 5 năm 2024, Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.
 
Được ban hành tại Rôma, tại Bộ Giáo lý Đức Tin vào ngày 17 tháng 5 năm 2024.

Víctor Manuel Card. Fernández
Tổng trưởng

Msgr. Armando Matteo
Thư ký Ủy Ban Giáo lý

Ex Audientia Die 4.5.2024
FRANCISCUS

[1] John of the Cross, The Dark Night II, 17, 6, in in Id., The Collected Works of St. John of the Cross, ICS Publications, Washington, D.C. 20173, pp. 437-438.
[2] Id., The Spiritual Canticle B, prol., 1, in op. cit., p. 470.
[3] Id., The Dark Night II, 17, 8, in op. cit., p. 438.
[4] Id., The Living Flame of Love B III, 47, in op. cit., p. 692.
[5] Benedict XVI, Post-Synodal Apostolic Exhortation Verbum Domini (30 September 2010), no. 14: AAS 102 (2010), p. 696.
[6] K. Rahner, Visions and Prophecies, Burns & Oates, London 1963, p. 73. Emphasis added.
[7] Second Vatican Ecumenical Council, Dogmatic Constitution Dei Verbum (18 November 1965), no. 4: AAS 58 (1966), p. 819.
[8] John of the Cross, The Ascent of Mount Carmel, 2, 22, 3-5, in Id., The Collected Works of St. John of the Cross, ICS Publications, Washington, D.C. 20173, p. 230. Cf. Catechism of the Catholic Church, no. 65.
[9] Second Vatican Ecumenical Council, Dogmatic Constitution Dei Verbum (18 November 1965), no. 5: AAS 58 (1966), p. 819.
[10] John of the Cross, The Spiritual Canticle B, 37, 4, in op. cit., pp. 615-616.
[11] Catechism of the Catholic Church, no. 67. Cf. Congregation for the Doctrine of the Faith, The Message of Fatima (26 June 2000), Libreria Editrice Vaticana, Vatican City 2000.
[12] Cf. Second Vatican Ecumenical Council, Dogmatic Constitution Lumen Gentium (7 December 1965), nos. 39-42: AAS 57 (1965), pp. 44-49; Francis, Apostolic Exhortation Gaudete et Exsultate (19 March 2018), nn. 10-18, 143: AAS 110 (2018), pp. 1114-1116, 1150-1151; Id., Apostolic Letter Totum Amoris Est (28 December 2022), passimL’Osservatore Romano, 28 December 2022, pp. 8-10.
[13] Francis, Apostolic Exhortation C’est la confiance (15 October 2023), no. 35: L’Osservatore Romano, 16 October 2023, p. 3.
[14] Cf. Francis, Apostolic Exhortation Gaudete et Exsultate (19 March 2018), nos. 166 and 173: AAS 110 (2018), pp. 1157 and 1159-1160.
[15] John Paul II, Message for the World Congress of Ecclesial Movements and New Communities (27 May 1998), no. 4: Insegnamenti di Giovanni Paolo II, XXI 1: 1998, Libreria Editrice Vaticana, Vatican City 2000, p. 1064. Cf. Benedict XVI, Post-Synodal Apostolic Exhortation Verbum Domini (30 September 2010), no. 14: AAS 102 (2010), p. 696.
[16] Sacra Rituum Congregatio, Decretum beatificationis et canonizationis Servae Dei Gemmae Galgani, virginis saecularisAAS 24 (1932), p. 57. In English translation, it reads: “[Pius XI] happily chose to dwell on the heroic virtues of this innocent as well as penitent girl, without, however, by the present decree (which, of course, is never usually done) passing judgment on the supernatural charisms of the Servant of God.”
[17] Dicastery for the Doctrine of the Faith, Letter to the Bishop of Como about an Alleged Visionary (25 September 2023).
[18] The expression “in the midst of” does not mean “by means of” or “through,” but indicates that even though a certain context is not necessarily of supernatural origin, the Holy Spirit is working good things.
[19] Or one of the other ecclesiastical authorities referred to in Arts. 4-6.
[20] Such as a medical doctor (and preferably one who specializes in a related discipline, such as psychiatry or hematology), a biologist, a chemist, etc.
[21] Cf. cann. 983 § 1; 1550 § 2, 2° CIC; cann. 733 § 1; 1231 § 1, 2° CCEO; Congregation for the Causes of Saints, Instruction “Sanctorum Mater” for Conducting Diocesan or Eparchial Inquiries in the Causes of Saints (17 May 2007), artt. 101-102: AAS 99 (2007), p. 494; Apostolic Penitentiary, Note on the Importance of the Internal Forum and the Inviolability of the Sacramental Seal (29 June 2019): AAS 111 (2019), pp. 1215-1218.
[22] All testimonial evidence should also be thoroughly evaluated by carefully applying all the criteria in light of the canonical norms regarding the probative force of testimonies (cf. ex analogia can. 1572 CIC; can. 1253 CCEO).
[23] See above, I, pars. 17-22.
[24] Benedict XVI, Post-Synodal Apostolic Exhortation Verbum Domini (30 September 2010), no. 14: AAS 102 (2010), p. 696. The paragraph in full states, “Ecclesiastical approval of a private revelation essentially means that its message contains nothing contrary to faith and morals; it is licit to make it public and the faithful are authorized to give to it their adherence in a prudent manner. […] It is a help which is proffered, but its use is not obligatory. In any event, it must be a matter of nourishing faith, hope and love, which are for everyone the permanent path of salvation.”
[00842-EN.01] [Original text: Italian]

Tác giả: Duc Trung Vu, CSsR chuyển ngữ

TIN BÀI KHÁC


***+***
xkta
lpv
gkpv
tvcv
***+***
ra khoi
lnth
LIÊN KẾT

 

 

 

11.jpg 8.jpg 9.jpg 10.jpg 13.jpg
PAGE FACEBOOK
THỐNG KÊ
  • Đang truy cập94
  • Máy chủ tìm kiếm27
  • Khách viếng thăm67
  • Hôm nay17,199
  • Tháng hiện tại735,865
  • Tổng lượt truy cập73,285,716
Copyright © 2022 thuộc về Tòa Giám Mục Bùi Chu
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Bùi Chu
Địa chỉ: Xuân Ngọc - Xuân Trường - Nam Định

Email: bttbuichu@gmail.com

Chúng tôi trên mạng xã hội

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây