Một khoảng lặng cần thiết

Thứ tư - 23/12/2020 02:50  187
image 3“Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa”.

Kính thưa Anh Chị em,
Thật bất ngờ, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta trầm mình vào ‘một khoảng lặng cần thiết’ khi chỉ còn hơn một ngày, Giáo Hội và thế giới đón mừng đại lễ Giáng Sinh. Malakia nói Êlia sẽ đến trước, chuẩn bị dân Chúa đón Người; Luca nói về ngày chào đời của Gioan, một Êlia mới.

Qua Malakia, Thiên Chúa phán, “Này Ta sai ngôn sứ Êlia đến cùng các ngươi. Người sẽ hoán cải lòng cha ông về lại với con cháu, và lòng con cháu trở về cùng cha ông”; đó là ‘một khoảng lặng cần thiết’ để dân Chúa hồi tâm. Gioan Tẩy Giả sẽ mặc lấy thần khí của Êlia để làm công việc chuẩn bị này. Thú vị thay, người được chuẩn bị trước nhất lại chính là cha của vị tiền hô, Zacaria, vốn đã phải câm vì không tin việc con mình chào đời. Nhưng đó là sự thật, Gioan ra đời và ngày đặt tên cho nó, Zacaria được tháo cởi, “Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa”. Những lời này tiết lộ hậu kết vui mừng cho sự thất bại ban đầu của Zacaria. Chín tháng trước, khi đang hoàn thành nghĩa vụ trong thánh điện, ông được sứ thần hiện ra, báo cho một tin vui rằng, vợ ông sẽ thụ thai và đứa trẻ sẽ là người dọn đường cho vị Cứu Chúa. Một đặc ân đáng kinh ngạc! Vậy mà Zacaria không tin. Kết quả là Tổng lãnh thiên thần đã đánh ông câm lặng trong chín tháng, ‘một khoảng lặng cần thiết’, cũng là khoảng thời gian vợ ông trải qua thai kỳ.

Thế nhưng, hình phạt của Thiên Chúa luôn là quà tặng của ân sủng Người. Zacaria không bị trừng phạt vì bất tuân hoặc vì những lý do mang tính trừng phạt; đúng hơn, hình phạt này được xem như việc đền tội. Ông được trao một việc đền tội khá nhẹ khi phải lặng thinh chín tháng vì một lý do chính đáng. Dường như Thiên Chúa biết, Zacaria cần có ‘một khoảng lặng cần thiết’ để suy gẫm về điều sứ thần đã nói với ông; ông cần chín tháng lặng thinh để suy gẫm việc kỳ diệu Thiên Chúa đã làm khi cho vợ ông mang thai ở tuổi xế chiều; ông cũng cần chín tháng lặng thinh để suy nghĩ về đứa bé và việc Chúa làm trên nó. Và chín tháng lặng thinh đó đã tạo ra một sự khác biệt đáng mong ước, một sự chuyển đổi hoàn toàn của con tim; chín tháng đó cũng đủ cho người đương thời biết phải nín lặng để sau đó, họ mở miệng ca tụng Thiên Chúa như ông.

Đứa trẻ ra đời, ​​theo dự kiến sẽ mang tên của cha là Zacaria; nhưng đó không phải là tên sứ thần đã nói với ông, thay vào đó, nó phải được gọi là Gioan. Vì vậy, ngày thứ tám, khi đứa trẻ chịu cắt bì, Zacaria viết trên tấm bảng, “Tên cháu là Gioan”. Đây là sự mềm mỏng của một con tim hoán cải, một hành động của đức tin và là một dấu hiệu cho thấy, sau ‘một khoảng lặng cần thiết’ chín tháng, nay tâm hồn Zacaria đã hoàn toàn chuyển dịch từ ngờ vực sang tin tưởng, từ coi thường sang trân trọng, từ bất kính đến tôn kính. Hành động đức tin này đã xoá mọi nghi ngờ trước đó.

Tại một buổi lễ trang trọng, nhà thơ Ý, Dante Alighieri, chìm đắm thẳm sâu trong chiêm ngắm đến nỗi ông đã không quỳ gối vào thời điểm thích hợp. Những kẻ ghét ông vội vã đến chỗ giám mục, yêu cầu ngài trừng phạt Dante vì tội phạm thượng. Dante tự bảo vệ mình bằng cách nói, “Nếu những người buộc tội tôi đã có ‘một khoảng lặng cần thiết’ để đôi mắt và tâm trí họ chỉ biết ngắm nhìn và tập trung vào một mình Thiên Chúa như tôi đã làm, họ sẽ không còn nhìn thấy những gì chung quanh, và cũng không cần phải nhìn thấy những gì tôi làm”.

Anh Chị em,
Như Dante nói, dường như tâm trí và đôi mắt của chúng ta chưa tập trung đủ vào chính Thiên Chúa nên chúng ta thất bại trong việc tin và nhìn thấy mọi sự ở một cấp độ sâu sắc nhất. Đó chính là điều đã xảy ra với Zacaria khi ông chỉ nhìn vào bản thân, tài lực, sức khoẻ, tuổi tác của mình mà không quy về Thiên Chúa; chỉ sau ‘một khoảng lặng cần thiết’ một khoảng lặng của ân sủng, ông đã tin và vâng phục. Thiên Chúa cũng đang mong chờ chúng ta có ‘một khoảng lặng cần thiết’ trong tâm hồn để bớt quy về mình mà hướng về Người, vào quyền năng, tình yêu, lòng thương xót của Người hầu cũng có thể hành động trong đức tin. Bởi lẽ Thiên Chúa đang tiếp tục hoạt động, sinh hạ và cứu độ chúng ta. Vấn đề là chúng ta phải biết lặng thinh đủ để nghe Ngài.

“Lạy Chúa, xin cho con ‘một khoảng lặng cần thiết’ cấp bách hơn trong ngày cuối cùng này để ‘khoảng lặng’ ấy được ‘lặng hơn’ khi con thực lòng sám hối và trở nên thanh khiết, hầu có thể đón nhận “Hài Đồng là Lời mà thẳm lặng” vào lòng con; nhờ đó, niềm vui nơi con sẽ vỡ oà như đã oà vỡ nơi Zacaria; đó cũng là sự khác biệt lớn lao như một quà tặng cho con trong mùa Giáng Sinh này”, Amen.

Tác giả bài viết: Lm. Minh Anh

ducchahieu

xin khan 1





loi nguyen 1



tv

nss 1396481543

tai xuong 1 2

Liên kết

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập61
  • Máy chủ tìm kiếm24
  • Hôm nay14,621
  • Tháng hiện tại314,541
  • Tổng lượt truy cập34,768,266
Copyright © 2016 thuộc về Tòa Giám Mục Bùi Chu
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Bùi Chu
Địa chỉ: Xuân Ngọc - Xuân Trường - Nam Định

Email: bttbuichu@gmail.com

Chúng tôi trên mạng xã hội

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây