Rss Feed

25/7 Thánh Giacôbê Tông đồ: Không biết xin gì

Đăng lúc: Chủ nhật - 24/07/2016 04:03 - Đã xem: 427
Ngày 25 tháng Bảy Lễ Thánh Giacôbê Tông Đồ
(Mt 20, 20-28)

Trong đời sống tâm linh của mỗi Kitô hữu, việc cầu nguyện xin ơn là chuyện diễn ra hằng ngày và cũng thật thiết yếu. Trước hết là thực hành điều Chúa Giêsu dạy: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn” (x. Lc 21,36), sau là vì nhu cầu của bản thân, xa hơn là cầu nguyện cho những người thân của mình… Tuy nhiên, tôi và bạn đã bao giờ tự hỏi rằng mình đã xin Chúa điều gì khi cầu nguyện? Và đã biết cộng tác với ơn Chúa chưa?

Trong bài Tin mừng hôm nay, thánh Mátthêu thuật lại sự việc hai anh em Giacôbê và Gioan nhờ mẹ mình đến xin Chúa Giêsu để có được hai vị trí cao trọng trong Nước mà họ nghĩ rằng Người sắp thiết lập, “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy” (x. Mt 20,21). Các ông đang mơ tưởng đến Nước Chúa Giêsu thiết lập như mọi nước ở trần gian, nơi đó họ sẽ có được quyền cao chức trọng. Trước lời cầu xin của họ, Chúa Giêsu đã nhắc nhở: “Các người không biết các người xin gì!” (x. Mt 20,22). Thật vậy, các Tông đồ xưa cũng là con người, mà bản tính của con người vốn ham mê quyền lực. Vì thế, các ông đã xin Chúa những điều thuộc về thân xác, những điều thuộc về thế gian – chóng qua và dễ hư nát, chẳng sinh ích lợi gì cho sự sống đích thực mai sau.

Lời Chúa Giêsu dạy các Tông đồ xưa cũng là lời mà Ngài muốn chúng ta phải suy nghĩ mỗi khi cầu nguyện, mỗi khi thưa chuyện với Ngài: “Các người không biết các người xin gì!”. Rất nhiều khi chúng ta cũng không biết xin Chúa điều gì. Hoặc chỉ biết xin những điều rất phụ tùy và là những điều chẳng những không có lợi mà còn có hại cho sự sống đích thực. Còn những điều quan trọng hơn nhiều, rất cần thiết đời sống thiêng liêng và đức tin thì chúng ta lại không hề xin.

Vậy khi xin Chúa điều gì và khi cầu nguyện với Ngài, chúng ta cần có những tâm tình nào? Thiết nghĩ, việc đầu tiên phải là tâm tình tạ ơn, bởi chúng ta đã nhận được biết bao ân huệ Chúa ban do lòng rộng rãi của Ngài. Tiếp đến có thể chúng ta trình bày với Chúa những nhu cầu mà mình đang thiếu thốn để Ngài định liệu và phó thác hoàn toàn cho Ngài. Hơn nữa, chúng ta cũng dâng lên Chúa những hy sinh là lòng bác ái, tha thứ và thương yêu anh em mình.

Ơn Chúa thì luôn dồi dào, nhưng để ơn Chúa có thể được thực hiện nơi ta thì còn phụ thuộc cả vào cách chúng ta cộng tác với ơn Chúa. Chúng ta thường xin Chúa ơn bình an, điều này thật tốt, vì có bình an con người mới có thể sống vui, hạnh phúc. Chúng ta thường xin Chúa ban cho sức khỏe, điều này cũng thật cần thiết, bởi có sức khỏe mới dễ dàng tạo ra của cải vật chất nuôi sống con người. Chúng ta thường xin Chúa ban cho con cái ngoan ngoãn, học hành tiến tới điều này cũng thật hợp tình hợp lý. Nhưng…

Bình an sao được khi thường ngày chúng ta thường gây nên những bất hòa. Khỏe mạnh sao được khi chính những việc làm vô bổ của chúng ta làm tổn hại đến sức khỏe của chính mình. Con cái ngoan ngoãn, học giỏi sao được khi chính chúng ta gieo rắc những điều xấu, gây nên gương mù gương xấu cho chúng. Thật vậy, sự cộng tác của chúng ta, mặc dù là nhỏ bé nhưng là một yếu tố quan trọng và có tầm mức quyết định, bởi vì ơn Chúa chẳng thể xuống trên chúng ta nếu chúng ta không mở lòng đón nhận. Như thánh Augustinô từng nói: “Chúa dựng nên con không cần có con nhưng để cứu chuộc con, Chúa cần sự cộng tác của con”.

Lạy Chúa Giêsu, xưa Chúa đã cầu nguyện liên lỉ để kết hợp mật thiết cùng Chúa Cha. Người chỉ xin hoàn toàn vâng theo thánh ý Chúa Cha trong mọi việc. Xin soi sáng cho chúng con để chúng con học tập nơi Chúa biết xin những gì đẹp lòng Chúa Cha và phó thác hoàn toàn trong tình yêu quan phòng của Chúa, đồng thời chính chúng con cũng phải cộng tác với ơn Chúa để những điều chúng con mong ước sẽ được thực hiện nơi chúng con. Amen.
Tác giả bài viết: NVH, Nhóm Suy niệm BC

 







Liên Kết

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập: 152
  • Hôm nay: 15353
  • Tháng hiện tại: 174150
  • Tổng truy cập: 5451346