Rss Feed

CN 25 Trung tín hay bất lương

Đăng lúc: Thứ năm - 15/09/2016 18:25 - Đã xem: 291
CHÚA NHẬT TUẦN 25 THƯỜNG NIÊN NĂM C

Am 8,4-7; 1Tm 2,1-8; Lc 16,1-13

Tin Mừng hôm nay ghi lại dụ ngôn nhà phú hộ và người quản gia bất lương. Nhà phú hộ cắt chức quản lý của người quản gia vì anh này đã phung phí tài sản, của cải của nhà ông. Trước khi cách chức, ông đòi anh này phải thanh toán sổ sách. Người quản gia này thật khéo, đã gọi các con nợ đến và yêu cầu họ ghi lại sổ nợ ít hơn số nợ thực tế mà họ phải trả cho nhà phú hộ “người nợ một trăm thùng dầu thì ghi lại năm mươi, người nợ ngàn dạ lúa thì ghi lại tám trăm” với hy vọng sau khi mất chức quản lý, anh sẽ được người ta tiếp đón.

Từ dụ ngôn trên, Đức Giêsu đã đưa ra những kết luận làm chỉ dẫn sống và hành động cho các môn đệ “Hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, hãy trung tín trong việc nhỏ để trung tín trong việc lớn, hãy trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính để được Chúa tín nhiệm trao phó cho của cải chân thật, hãy trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác để được trao phó của cải dành riêng cho mình, và hãy làm tôi Thiên Chúa chứ không thể làm tôi tiền bạc.” Dựa trên kết luận của Đức Giêsu, chúng ta hiểu ra rằng tất cả chúng ta đều là những người quản lý các tài sản của Thiên Chúa. Tài sản ấy có thể là của cải vật chất, của cải tinh thần và thậm chí là của cải đưcs tin. Chúng ta phải trung tín quản lý và sử dụng các tài sản ấy cách đúng đắn để chúng sinh lời theo thánh ý Thiên Chúa không chỉ cho mình mà còn cho tha nhân nữa.

Làm thế nào để có thể trung tín với những của cải Chúa trao phó? Trước hết, bài đọc thứ nhất trích sách ngôn sứ Amos cho ta hiểu rằng muốn trung tín chúng ta không được đàn áp người cùng khổ và tiêu diệt kẻ nghèo hèn xung quanh mình, không được lợi dụng danh nghĩa và quyền hạn của mình để trục lợi như “thầm nghĩ là bao giờ ngày mồng một qua đi, cho ta còn bán lúa; bao giờ mới hết ngày sa-bát để ta bày thóc ra”, không được buôn gian bán lận “làm cho cái đấu nhỏ lại, cho quả cân thêm nặng, làm lệch cán cân để đánh lừa thiên hạ”, không được coi thường nhân phẩm hay áp bức người “lấy tiền bạc mua đứa cơ bần, lấy đôi dép đổi lấy tên cùng khổ, cả lúa nát gạo mục cũng đem ra bán.” Những kẻ sống bất tín, chẳng quan tâm đến thân phận nghèo khổ của người khác, sẽ bị Thiên Chúa xét xử cách nghiêm khắc và công minh “Ta sẽ chẳng bao giờ quên một hành vi nào của chúng.” Nói một cách tổng quảt là các tín hữu phải có tấm lòng bái ái chân thật với tha nhân, nhất là những người nghèo khó khổ đau.

Thánh Phaolo cũng cho chúng ta những chỉ dẫn rất tuyệt vời để trở nên người quản lý trung tín của Thiên Chúa. Đó là nhận biết chân lý để đạt tới ơn cứu độ. Chân lý ấy là chính Thiên Chúa, là Đức Giêsu Kitô, Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người, Đấng đã tự hiến mình làm giá chuộc mọi người. Muốn hiểu biết, đón nhận chân lý để được cứu độ, các tín hữu phải cố gắng học hỏi và sống sao cho đẹp lòng Thiên Chúa. Cách sống đẹp lòng Thiên Chúa nhất là sống đạo đức và nghiêm chỉnh. Muốn được thế, chúng ta phải không ngừng dâng lời cầu xin, khẩn nguyện, van nài, tạ ơn cho tất cả mọi người, cho vua chúa và mọi người cầm quyền, cho cả những kẻ không quen biết, không thân thích và thậm chí là kẻ thù, kẻ chống đối chúng ta. Người đàn ông hãy cầu nguyện ở bất cứ nơi đâu, tay giơ lên trời, tâm hồn thánh thiện, không giận hờn, không xung khắc. Chính nhờ cầu nguyện mà tâm hồn người tín hữu được Chúa biến đổi nên tốt hơn mỗi ngày.

Một câu hỏi được đặt ra là người quản lý sẽ gặt hái được gì nếu anh thi hành các bổn phận của mình một cách trung tín? Thưa, một cách chắc chắn anh sẽ không bị chủ cách chức, cho thôi việc. Hơn thế nữa, anh sẽ được chung chia niềm vui và hạnh phúc của chủ. Điều này chúng ta đọc thấy từ dụ ngôn những nén bạc. Ông chủ đã ân cần nói với những tôi tớ trung tín rằng “Hỡi người đầy tớ tốt lành và trung tín, anh đã trung tín trong việc nhỏ, tôi sẽ đặt anh làm việc lớn. Anh hãy vào hưởng hoan lạc với chủ của anh”. Nếu chúng ta trung tín với Thiên Chúa thì chắc chắn niềm vui, bình an và hạnh phúc của Thiên Chúa cũng sẽ là niềm vui và hạnh phúc của chúng ta. Nói như thánh Phaolo, người nào trung tín với các bổn phận của mình sẽ đẹp lòng Thiên Chúa và ai đẹp lòng Thiên Chúa thì xứng đáng hưởng ơn cứu độ.

Như thế, mỗi chúng ta đều được Chúa trao phó cho một tài sản nào đó để quản lý. Tài sản ấy là tiền bạc, của cải vật chất, khả năng trí tuệ, các giá trị tâm linh, kho tàng ân sủng… Thử hỏi chúng ta đã nắm giữ các tài sản ấy trong tư cách của người quản lý trung tín hay một kẻ bất lương sử dụng và định đoạt theo ý riêng của chúng ta? Đức Giêsu bảo chúng ta hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, hãy trung tín trong việc nhỏ để trung tín trong việc lớn, hãy trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính để được Chúa tín nhiệm trao phó cho của cải chân thật, hãy trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác để được trao phó của cải dành riêng cho mình, và hãy làm tôi Thiên Chúa chứ không thể làm tôi tiền bạc, chúng ta có làm như vậy không? Nguyện xin Chúa ban ơn nâng đỡ để chúng ta sống xứng đáng là người quản gia trung tín của Chúa. Amen.
Tác giả bài viết: Lm. Giuse Nguyễn Văn Toanh

 







Liên Kết

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập: 104
  • Hôm nay: 24790
  • Tháng hiện tại: 254875
  • Tổng truy cập: 5532071