Rss Feed

CN 30: Truyền giáo bằng một đời sống đạo hạnh

Đăng lúc: Thứ năm - 20/10/2016 21:54 - Đã xem: 490
Rm 10,9-18 ; Mt 28, 16-20

Một trong những điều Giáo hội bận tâm nhiều nhất là loan báo Tin Mừng cách có hiệu quả cho thế giới hôm nay vì truyền giáo là sứ mạng chính yếu của Giáo hội. Vì thế Chúa Nhật 30 thường niên năm C hôn nay, Giáo hội cho phép và mời gọi các linh mục cử hành thánh lễ cầu nguyện cho công việc loan báo Tin mừng cho các dân tộc. Vậy truyền giáo là gì? Tại sao phải truyền giáo? Có phải truyền giáo chỉ là cử hành cách trang trọng những nghi thức hay còn phải làm thêm điều gì tốt đẹp nữa?

1. Truyền giáo là gì?

Theo nghĩa rộng, truyền giáo là loan báo Phúc Âm cho mọi người theo lệnh truyền của Chúa Kitô “Anh em hãy đi khắp thứ phương thiên hạ mà loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16,15). Nói một cách cụ thể, truyền giáo là giới thiệu đức tin, tình yêu và niềm hy vọng của Giáo Hội vào Thiên Chúa Ba Ngôi cho người khác. Thiên Chúa là Đấng tạo dựng, yêu thương và cứu độ nhân loại. Như thế, mục đích của truyền giáo chính là làm cho con người được tham dự vào tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa, làm cho Phúc Âm của Đức Ki tô thấm nhập mọi khía cạnh của cuộc sống.

Theo nghĩa hẹp, truyền giáo là truyền bá đức tin Kitô và thiết lập các giáo đoàn mới nơi các dân tộc hay các nhóm người chưa tin Chúa Kitô, làm cho Phúc Âm thấm nhập vào nền văn hoá của các dân tộc. Nói thế có nghĩa rằng truyền giáo là làm cho mọi người biết Thiên Chúa, biết Chúa Kitô, biết và sống Tin Mừng của Ngài trong những hoàn cảnh cụ thể = biết suy nghĩ, nói năng và hành động theo các giá trị của Tin Mừng trong từng hoàn cảnh sống. Nếu truyền giáo là như thế thì việc chúng ta long trọng cử hành tuần chầu mới chỉ là một việc nhỏ để giới thiệu Chúa cho những người trong đạo mà thôi.

2. Tại sao chúng ta phải truyền giáo?

Chúng ta phải truyền giáo vì đó là lệnh truyền của Đức Kitô dành cho các môn đệ và chúng ta cũng là môn đệ của Ngài. Quả thật, đoạn Tin Mừng chúng ta vừa nghe kể lại rằng sau khi sống lại từ cõi chết và trước khi lên trời, Chúa Giêsu đã hiện ra và nói với các môn đệ “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền dạy cho anh em” (Mt 28, 18-20). Tin Mừng theo thánh Gioan cũng ghi lại lệnh truyền của Đức Giêsu như sau: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Ga 20,20). Như thế, rao giảng Tin Mừng chính là lệnh truyền của Đức Giêsu.

Chúng ta phải truyền giáo vì đó là sứ mạng căn bản của Giáo Hội. Giáo Hội không còn là Giáo Hội của Chúa Kitô nữa nếu Giáo Hội không còn truyền giáo, kitô hữu không còn là kitô hữu nữa nếu mỗi kitô hữu không hết lòng giới thiệu Thiên Chúa, Chúa Kitô và Tin Mừng cho tha nhân. Chúng ta đã được lãnh nhận sứ mạng này vào ngày chúng ta chịu phép Rửa tội. Nếu chúng ta không rao giảng Tin Mừng nữa thì chúng ta không còn là mô đệ của Đức Kitô. Hơn nữa, dù đã hơn hai ngàn năm, nhưng Tin Mừng cứu độ của Đức Kitô chỉ mới có khoảng 1/3 nhân loại hiểu biết và tin nhận, chưa kể đến tình trạng nhiều người có đức tin nhưng không thực sự sống các giá trị của Tin Mừng.

3. Phải truyền giáo cách nào để có được kết quả tốt nhất?

Chúng ta phải truyền giáo bằng cách nói về Chúa Giêsu và Tin Mừng của Ngài cho người khác. Thánh Phaolô bảo rằng, người ta sẽ không thể nghe Tin Mừng nếu không có người rao giảng, không thể có người rao giảng nếu không có người được sai đi. Muốn nói về Chúa Giêsu và Tin Mừng cho người khác, chúng ta phải hiểu biết Chúa Giêsu và Tin Mừng của Ngài. Để hiểu biết Chúa và Tin Mừng, chúng ta phải học hỏi, tìm kiếm Chúa trong Tin Mừng và cầu nguyện. Như thế, cách tốt nhất để khám phá ra Chúa là đọc, suy gẫm, cầu nguyện và sống Lời Chúa mỗi ngày. Hỏi rằng chúng ta đã nghiêm túc và chăm chỉ làm công việc ấy chưa?

Chúng ta không thể rao giảng Tin mừng một cách hiệu quả nếu chúng ta  không xác tín và sống điều mình rao giảng. Về điểm này, Đức Thánh Cha Phaolô VI đã nói: “Thế giới hôm nay cần chứng nhân hơn là thầy dạy.” Thật vậy, một người nói hay về Chúa, nói tốt về Tin Mừng mà không tin, không sống điều mình rao giảng thì thật khó để thuyết phục người khác tin và làm theo Tin Mừng. Người ta vẫn thường nói “Lời nói lung lay, gương lành lôi kéo”, nghĩa là một người sống tốt thì đương nhiên đời sống của họ đã là lời rao giảng hiệu quả rồi. Là kitô hữu truyền giáo, chúng ta phải tập sống yêu thương hiệp nhất, ân cần phục vụ, thật thà tốt bụng, rộng lượng tha thứ, sẵn sàng giúp đỡ, hiền lành nhịn nhục, khiêm tốn tử tế… 

Sau khi lãnh nhận bí tích Rửa tội, chúng ta được thông phần vào sứ mạng truyền giáo của Giáo Hội, sứ mạng phát xuất từ lệnh truyền của Chúa Giêsu. Muốn cho sứ mạng ấy đạt được kết quả tốt đẹp, người tín hữu vừa phải rao giảng vừa phải sống điều mình rao giảng. Thử hỏi là môn đệ Chúa Kitô, tôi đã thực sự ý thức sứ mạng truyền giáo cao cả làm nên căn tính của tôi chưa? Tôi có nỗ lực đem Tin Mừng của Chúa đến với người khác bằng lời rao giảng và một đời sống tốt lành không? Xin Chúa cho chúng ta vừa biết rao giảng Tin Mừng vừa biết sống những giá trị mình rao giảng bằng cách yêu thương, tha thứ, phục vụ, kiên nhẫn, hy sinh, đoàn kết và đạo đức trong những hoàn cảnh cụ thể. Amen.
Tác giả bài viết: Lm. Giuse Nguyễn Văn Toanh

 







Liên Kết

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập: 64
  • Hôm nay: 9918
  • Tháng hiện tại: 200785
  • Tổng truy cập: 5477981