Rss Feed

15/08: Hạnh phúc Thiên đàng cho Mẹ và cho ta

Đăng lúc: Thứ bảy - 13/08/2016 04:49 - Đã xem: 404
ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI

Lc 1,39-56

Trong cuộc sống, chúng ta vẫn thường nói người này người kia hạnh phúc. Theo chúng ta, hạnh phúc là có tiền có của, có địa vị, có vợ đẹp con khôn và thành đạt. Tuy nhiên, những thứ mà chúng ta cho là hạnh phúc ấy chỉ mang tính nhất thời, tạm bợ, nay thay, mai đổi, nay còn, mai mất. Đức Maria là người có phúc nhất vì hạnh phúc Mẹ có không nhất thời chóng qua, nhưng là thứ hạnh phúc vĩnh cửu, hạnh phúc viên mãn, hạnh phúc đến từ Thiên Chúa và tồn tại mãi.

Hạnh phúc của Mẹ trước hết ta thấy được qua sự lan tỏa. Mẹ đi, Mẹ đến để chia sớt, san sẻ hạnh phúc. Người đầu tiên được diễm phúc hưởng điều ấy là bà Elizabeth và Gioan Tẩy Giả còn đang trong dạ mẹ: “Nghe tiếng chào của Đức Maria thì con trong bụng nhảy lên vui sướng”, còn bà thì tâm hồn được đầy tràn Chúa Thánh Thần. Bà chẳng thể cầm nén nổi niềm vui, sự xúc động nên đã hân hoan cất tiếng ca tụng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em cưu mang cũng được chúc phúc”. Lời của bà không đơn thuần là lời chủ quan thiếu cơ sở vì được Đức Maria viếng thăm cho bằng lời của Chúa Thánh Thần nói trong bà nên thật đáng tin tưởng. Quả vậy, Đức Maria là người diễm phúc hơn mọi phụ nữ!

Hơn thế nữa, chính Đức Maria đã từng cho rằng mình là người diễm phúc. Không phải phúc ấy do Mẹ tự đạt được, nhưng là ân ban của Thiên Chúa. Mẹ luôn tâm niệm Mẹ chỉ là phận nữ tì hèn mọn được Chúa đoái thương nhìn đến. Mẹ đã khiêm tốn nhìn nhận rằng không phải Mẹ xứng đáng mà do tình thương nhưng không của Thiên Chúa. Vì thế, Mẹ đã không thể không cất tiếng ngợi ca Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tì hèn mọn, người đoái thương nhìn tới, từ nay hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả”.

Chúng ta tự hỏi những phúc lành Mẹ nhận được từ nơi Thiên Chúa là những phúc lộc nào? Phúc lộc đầu tiên và cũng là phúc lộc vĩ đại nhất mà Mẹ nhận được chính là làm Mẹ Thiên Chúa. Phúc lộc này vĩ đại nhất bởi vì Mẹ cũng là một thụ tạo như bao thụ tạo khác, đầy những giới hạn và yếu đuối, nhưng được chọn làm Mẹ Thiên Chúa, Đấng cao cả quyền năng, giàu sang phú quý nhất và là Chúa của muôn loài. Chính bà Elizabeth đã nói lên trong bài Tin Mừng: “Bởi đâu tôi được thân mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?” Lời tuyên xưng của bà dần dần trở thành chân lý đức tin mà Giáo hội đã công bố thành tín điều buộc mọi tín hữu phải tin qua công đồng chung Êphêsô năm 431: “Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa”.

Phúc lành khác Mẹ nhận được là được hồn và xác lên trời. Giáo hội tin điều ấy vì trong cuộc sống, người con nào khi thành công cũng nghĩ đến cha mẹ, nhất là khi cha mẹ đã cả một đời tần tảo vất vả. Thiết tưởng chỉ có những người con bất hiếu mới không nghĩ tới cha mẹ, còn những người con hiếu nghĩa thì luôn muốn làm cho cha mẹ những gì đẹp nhất. Đức Giêsu cũng vậy, Ngài đã chịu ơn sinh thành dưỡng dục của Đức Maria, được Đức Maria đồng lao cộng khổ trong chương trình cứu độ. Có thể nói Đức Maria đã cùng bước trên những chặng đường thánh giá. Dù không trực tiếp chịu đau khổ nơi thân xác như Đức Giêsu, nhưng Mẹ đã chịu những nỗi khổ đau trong lòng không gì có thể so sánh nổi. Lòng Mẹ như đã nát tan, như luỡi gươm đâu thâu khi phải chứng kiến đau khổ con mình… Chẳng lẽ bằng ấy thứ chưa đủ để đáng phần thưởng chiến thắng của Chúa Giêsu sao?

Đức Giêsu đã chiến thắng tội lỗi và sự chết. Phần thưởng chiến thắng ấy là được phục sinh, được siêu tôn và ngự bên hữu Thiên Chúa. Ngài đã không bao giờ để cho thân xác cũng như tâm hồn của Mẹ mình phải hư nát. Nói theo thánh Phaolô trong bài đọc hai: “Đức Kitô đã trỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu… Mỗi người theo thứ tự của mình, mở đường là Đức Kitô, rồi khi Đức Kitô quang lâm thì đến những kẻ thuộc về Người”. Đức Maria đã gắn bó trọn vẹn với Đức Giêsu và phần thưởng Mẹ nhận được là thông phần vào sự phục sinh của Ngài trong Nước Trời. Vinh quang của Mẹ thật như lời thánh Gioan tông đồ trong sách Khải huyền đã viết: “Mình khoác mặt trời, chân đạp mặt trăng và đầu đội triều thiên mười hai ngôi sao”.

Một loạt những lý do khác bảo đảm rằng Mẹ Maria thật diễm phúc: vì Mẹ đã có một đức tin tuyệt vời: “Em thật có phúc vì đã  tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em”; luôn có Chúa Giêsu trong lòng; luôn biết quan tâm đến hạnh phúc của người khác, cụ thể là Elizabeth; biết sống như người nghèo của Thiên Chúa để đổi lấy phúc lành của Thiên Chúa: “Kẻ đói nghèo Chúa ban của đầy dư”. Chẳng lẽ cuộc đời của Mẹ tuyệt vời như thế mà Mẹ không xứng đáng để tận hưởng hạnh phúc với Chúa Giêsu cả xác hồn trong vinh quang thiên quốc sao?

Mừng lễ hôm nay, chúng ta hãy tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã đưa hồn xác Mẹ Maria về trời. Vì phần thưởng Nước trời Đức Mẹ nhận được, chúng ta dám chắc rằng niềm hy vọng Nước trời của các kitô hữu không ảo tưởng hão huyền, nhưng là một thực tại mà Đức Giêsu sẽ trọng thưởng cho những ai thuộc về Ngài. Hơn nữa, chúng ta cần xác tín rằng quê hương đích thật của chúng ta là thiên đàng chứ không phải những gì thuộc về trần gian này. Cuộc sống hôm nay là cơ hội cho mỗi người chuẩn bị hành trang tiến về thiên quốc nên chúng ta cần cố gắng tránh tội và sống tốt lành. Dù có những khó khăn và phức tạp, nhưng ơn Chúa vẫn luôn đủ cho những ai tin tưởng vì Chúa Giêsu và Mẹ Maria luôn đồng hành với chúng ta.

Nguyện xin Chúa củng cố những xác tín của chúng ta và không ngừng ban ơn để chúng ta sống những xác tín ấy trong từng ngày sống. Chỉ khi nào sống bền đỗ trong niềm tin, chúng ta mới dám chắc đạt đến phần thưởng tối hậu trong Nước trời như Đức Mẹ. Amen.
Tác giả bài viết: Lm. Giuse Nguyễn Văn Toanh

 







Liên Kết

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập: 108
  • Hôm nay: 24790
  • Tháng hiện tại: 254879
  • Tổng truy cập: 5532075