GIÁO PHẬN BÙI CHU

https://gpbuichu.org


Một thực tế rất thực

Một cách thú vị, Robert Short đặt vấn đề về sự tha thứ của Thiên Chúa! Khi Phêrô hỏi, phải tha cho anh em mấy lần; Chúa Giêsu bảo, “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy!”. Đó là một cách nói phải tha “vô hạn”. “Vậy nếu Thiên Chúa ra lệnh cho chúng ta như thế, thì làm sao Ngài ‘thoát khỏi’ việc chính Ngài phải tha vô hạn?”.
Một thực tế rất thực
image 2 1“Tên đầy tớ ác độc kia! Ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?”.

Robert Short, một tác giả nổi tiếng của loạt sách dạy Giáo lý; trong đó, ông dùng nhiều tranh hoạt hình để minh hoạ. Một cách thú vị, Robert Short đặt vấn đề về sự tha thứ của Thiên Chúa! Khi Phêrô hỏi, phải tha cho anh em mấy lần; Chúa Giêsu bảo, “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy!”. Đó là một cách nói phải tha “vô hạn”. “Vậy nếu Thiên Chúa ra lệnh cho chúng ta như thế, thì làm sao Ngài ‘thoát khỏi’ việc chính Ngài phải tha vô hạn?”.

Câu chuyện Tin Mừng hôm nay là ‘một thực tế rất thực’ đáng cho chúng ta suy nghĩ. Hẳn không ai trong chúng ta muốn nghe Chúa Giêsu nói với mình, “Tên đầy tớ ác độc kia!”, và Ngài sẽ xử nghiệt ngã với chúng ta như ông chủ trong dụ ngôn hành xử. Thật khủng khiếp khi nghe như thế; vì sau đó, chúng ta bị giao cho những kẻ tra tấn cho đến khi trả hết nợ nần vì tội lỗi của mình.

Ôi! Tin tốt lành là, Chúa Giêsu vô cùng khao khát tránh một cuộc đối đầu kinh khủng như vậy. Ngài không muốn bất kỳ ai phải chịu trách nhiệm về sự xấu xa của tội lỗi mình. Khát khao cháy bỏng của Ngài là tha thứ, tuôn đổ lòng thương xót và xoá sạch nợ nần cho chúng ta. Được có mặt trong trần gian, chúng ta đã mắc nợ Thiên Chúa, món nợ hiện hữu; từ khi lãnh nhận phép Rửa, Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta, giải thoát chúng ta khỏi một món nợ không trả nổi, đó là tội nguyên tổ. Nhưng đó là lần đầu tiên! Về sau, với lòng thương xót vô bờ, Ngài tiếp tục tha thứ cho tất cả lỗi lầm của chúng ta ngay khi chúng ta thể hiện một chút dấu hiệu của ăn năn, dù là nhỏ nhất. Và rồi, mỗi ngày chúng ta nợ Thiên Chúa bao điều; sự sống, của ăn, không khí hít thở… những món nợ không thể trả bằng giá cả. Thiên Chúa là thế đó; Ngài thương xót và nhân từ!

Thế nhưng, hiểm nghèo ở chỗ, có ít nhất một điều, khiến chúng ta không hưởng được hành động xót thương này; đó là sự cố chấp, nếu mỗi người không tha thứ cho những ai đã xử tệ với mình. Đây là một đòi buộc nghiêm túc của Thiên Chúa mà chúng ta không nên xem nhẹ. Chúa Giêsu kể dụ ngôn này chỉ vì một lý do, và lý do đó là điều Ngài đã nói đến hôm nay. Chúng ta thường nghĩ Chúa Giêsu như một người rất thụ động, hiền lành, luôn mỉm cười và quay nhìn hướng khác khi chúng ta phạm tội. Không đâu, đừng quên dụ ngôn này! Đừng quên ‘một thực tế rất thực’, là Ngài rất nghiêm khắc về việc chúng ta cố chấp từ chối thương xót và tha thứ cho người khác!

Vậy tại sao Chúa Giêsu quyết liệt đối với đòi buộc này đến thế? Bởi lẽ, chúng ta không thể nhận được những gì chúng ta không sẵn sàng cho đi. Có thể ban đầu, điều đó không có ý nghĩa, nhưng đó là ‘một thực tế rất thực’ của đời sống thiêng liêng! Nếu muốn hưởng lòng thương xót, chúng ta phải cho đi lòng thương xót; muốn được tha thứ, chúng ta phải cho đi tha thứ. Nhưng nếu không sợ phán xét và lên án nghiêm khắc, chúng ta cứ tiếp tục đưa ra những phán xét và kết án khắt khe với anh em! Chúa Giêsu sẽ đáp lại những hành vi đó một cách ‘sòng phẳng’ và nghiêm túc.

Trong cuộc sống, nhiều lúc tha thứ cho người khác là điều không thể, không thể như dân Chúa vượt sông Giorđan mà bài đọc Giosuê hôm nay nói đến. Ấy thế, với sức mạnh của Thiên Chúa và sự uy nghi của hòm bia Giao Ước Ngài, mọi sự đều có thể. Khám Giao Ước tượng trưng cho Chúa Giêsu; với Ngài, chúng ta sẽ đủ sức mạnh để tha thứ cho anh chị em mình. Như dân Chúa đã vượt sông Giorđan mà vẫn ráo chân để tiến vào Giêricô, chúng ta cũng có thể vượt qua chính mình để tha thứ cho người khác và cũng có thể hát lên khải hoàn ca “Halleluia!” như họ mà Thánh Vịnh đáp ca hân hoan bày tỏ. “Halleluia!”, tiếng reo mừng chiến thắng thần chết của đêm Vọng Phục Sinh; “Halleluia!” còn là tiếng reo mừng của một tâm hồn vượt qua chính mình để tha thứ!  

Vậy, nếu Thiên Chúa ra lệnh cho chúng ta phải tha thứ vô hạn thì làm sao Ngài thoát khỏi việc chính Ngài phải tha vô hạn? “Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi khi tha thứ!”. Vậy, một khi cảm nghiệm được lòng thương xót và tha thứ vô hạn của Ngài, chúng ta phải hết lòng xót thương và tha thứ cho anh chị em mình. Đó là ‘một thực tế rất thực’ Kitô hữu phải sống. Nếu đó là một cuộc đấu tranh thực sự, chúng ta hãy ăn năn ngay hôm nay và để Chúa Giêsu trút bỏ nó giúp chúng ta.

“Lạy Chúa, xin duông thứ cho con, lấp đầy trái tim con với lòng thương xót Chúa; để từ đó, con có thể xót thương và tha thứ cho anh chị em con bằng chính trái tim của Chúa!”, Amen.

Tác giả bài viết: Lm. Minh Anh

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây