Rss Feed

An vui có Chúa giữa bao nghịch cảnh

Đăng lúc: Thứ hai - 24/10/2016 15:31 - Đã xem: 572
Jacques Lebreton, một người không tay không mắt đã chia sẻ kinh nghiệm đối đầu với đau khổ của mình như sau:
 
Sau trận đánh ở El Alamem, tôi và các bạn của tôi đang lo gỡ mìn. Một anh bạn tôi cầm một quả lựu đạn và vô tình mở chốt. Trong cơn hốt hoảng, anh trao cho tôi. Tôi cứ tự nhiên cầm lấy quả lựu đạn. Nó đã nổ tung trong tay tôi. Tôi tối tăm mặt mũi, không nói được nữa. Tôi cảm thấy mình đang chết. Tôi chỉ còn là một người không tay, không mắt…. Tôi toan tự tử.
 
Trên giường bệnh tôi bắt đầu cầu nguyện vì tôi đã không giữ đạo từ lâu. Tôi xin được rước lễ. Tôi đã hiểu nguyên do sự đau khổ của tôi là tội lỗi nhân loại: đó là thù oán, kiêu căng, chiến tranh… và tôi tìm được niềm vui và sự trông cậy.
 
Tôi cảm thấy một cái gì tương tự như Chúa Giêsu trong vườn Giêtsêmani. Ngài cũng sợ đau khổ. Ngài đã van xin: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén này” nhưng liền sau đó Ngài lại thưa: “Lạy Cha, xin vâng theo ý Cha”. Sau thảm kịch Golgotha, Ngài đã sống lại. Chính nhờ mầu nhiệm chết và phục sinh mà Chúa Kitô muốn cho chúng ta cùng sống. Tôi đã đạt đến mức độ không phải là chịu đựng mà là chấp nhận. Chịu đựng là một thất bại còn chấp nhận là một chiến thắng. Trên giường bệnh tôi đã khóc vì sung sướng với những ý nghĩ ấy. Điều mà tự nhiên tôi cũng không thể chịu được nay nhờ ơn Chúa đôi đã đón nhận một cách dễ dàng.
 
Như lời văn hào Mauriac nói: “Chúa Giêsu không đến để xóa bỏ đau khổ, nhưng để cùng hiện diện với những người đau khổ”. Tôi đã cảm nghiệm được lời Chúa phán: “Phúc cho những kẻ khóc lóc, phúc cho những kẻ đau khổ”.
 
Tại Evreux, tôi được gặp một người đàn bà hoàn toàn bất toại, đến nỗi không thể nói được. Nhưng nhờ ngón chân cái của bà, bà có thể máy động bàn chữ cái trên một miếng ván và bà đã tặng cho tôi một bài thơ có tựa đề “Nụ cười”.
 
Tôi liên tưởng đến một người đàn ông khác bị điếc lúc 14 tuổi, mù từ lúc mới 16 tuổi. Lúc hấp hối trên giường bệnh người đàn ông 87 tuổi này đã thốt lên: “Tôi đã trải qua một cuộc đời rất tốt đẹp”.
 
Ông Jacques Lebreton kết luận: “Tôi, một người không tay, không mắt tôi cũng thấy cuộc đời tươi đẹp. Cuối cùng sự tàn tật lớn lao nhất là bị chia lìa với Thiên Chúa. Tôi không thể nói như vậy, nếu tôi lành lặn với đôi  mắt và đôi tay. Nhưng tôi có thể nói như vậy vì tôi đã biết thế nào là sống xa Thiên Chúa. Và hôm nay sau một chặng đường dài tôi lớn tiếng kêu lên với tất cả niềm xác tín rằng: “Thiên Chúa hằng sống. Đức Ki tô đã phục sinh”.
( Lẽ sống 2002)
 
Thiên Chúa hằng sống luôn hiện diện bên chúng ta với tất cả quyền năng và tình thương của Ngài. Ngài là Thiên vị Thiên Chúa hiền từ, luôn quan tâm chăm sóc và trung thành, Ngài luôn gần gũi những ai gặp khốn khó, nhất là những người nghèo, những người bị gạt ra bên lề, những người bị áp bức. Ngài dịu dàng đi vào cuộc đời chúng ta như người mẹ đi vào cuộc sống của con cái. Ngài chính là niềm vui sâu xa, vĩnh cửu. Niềm vui ấy có sức giải thoát chúng ta khỏi mọi gánh nặng của cuộc sống. Niềm vui ấy luôn đong đầy dẫu cuộc đời chúng ta có ngập tràn khổ đau và nước mắt. Có Chúa là có tất cả niềm vui, hạnh phúc, bình an ngập tràn. Có Chúa chúng ta sẽ đọc được ý nghĩa của thập giá, của khổ đau và mọi biến cố xảy đến trong cuộc đời. Với Chúa thì mọi sự đều là cơ hội dẫn chúng ta đến gần với Ngài hơn.
 
Lạy Chúa Giêsu, Chúa chính là Niềm Vui bất biến, trọn vẹn mà không ai có thể lấy mất được. Xung quanh con còn biết bao cõi lòng vắng bóng Chúa, xa với Niềm Vui đích thực. Xin cho con mỗi ngày sống gắn bó với Chúa nhiều hơn, để lòng con tràn đầy Chúa, hầu mỗi ngày không còn là con sống mà là chính Chúa sống trong con nhiều hơn. Chính Chúa chiếu tỏa Niềm Vui trong ánh mắt, trên môi miệng, trong cách sống của con để ai gặp con cũng gặp được sự hiện diện đầy yêu thương của Chúa.
 
Nt. Vũ Hoan, Trinh Vương

 







Liên Kết

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập: 156
  • Hôm nay: 10065
  • Tháng hiện tại: 200932
  • Tổng truy cập: 5478128